Mẹ ta gả cho cha ta là hạ giá.
Năm đó bà liếc mắt một cái đã nhìn trúng vị Thám hoa lang phong lưu cưỡi ngựa dạo phố này, khẳng định sau này ông sẽ làm nên chuyện lớn, nên không tiếc đoạn tuyệt với gia đình để gả cho ông.
Mẹ ta muốn danh hiệu cáo mệnh, và cha ta quả thực xuất sắc như bà mong đợi.
Năm mẹ mang thai ca ca, cha liên tục thăng tiến, có tư cách xin sắc phong cáo mệnh.
Thế là bà tràn đầy niềm vui chờ đợi, kết quả lại chờ được cha dẫn về một người phụ nữ đang mang thai từ bên ngoài.
Ông đưa người phụ nữ đó lên làm bình thê, còn ở trước mặt hoàng thượng xin cáo mệnh cho bà ta.
Cha nói đó là thanh mai trúc mã của ông, đi cùng ông từ khi còn là kẻ áo vải cho đến lúc làm quan tướng, tuy không có danh phận phu thê nhưng từ lâu đã có thực chất phu thê.
Ông không thể phụ bạc bà ta.
Trước khi xuất giá, mẹ ta là quý nữ tâm cao khí ngạo, sau khi biết chuyện đã phẫn nộ chất vấn ông tại sao năm đó lại cưới mình.
Cha chỉ nói, là do mẹ đơn phương tình nguyện.
Nhưng cuối cùng mẹ không hòa ly.
Trong phủ họ Bùi, bà và vị bình thê kia mỗi người ở một đầu, ngày ngày đấu đá.
Khi ca ca ta chào đời, vị bình thê nhà bên cũng sinh hạ một người con gái.
Mẹ từ đó có kỳ vọng mới, bà khao khát ca ca có thể thành danh, thăng quan tiến chức. Đến lúc đó vì công lao của con trai, bà sẽ có được cáo mệnh.
Cha không vì mẹ đẻ khác biệt mà thiên vị con cái trong phủ, ông chỉ đơn thuần ưu ái những đứa trẻ thông minh.
Vì vậy ngày tháng của tỷ tỷ và ca ca ta như cá gặp nước, còn ngày tháng của ta thì rất khó khăn.
Quỳ từ đường, chép sách, cấm ăn đều là chuyện thường tình, chỉ cần bài học kém hơn họ là sẽ bị phạt.
Nhưng ta luôn kém hơn họ.
Điều này không phải vì ta lười biếng, để đuổi kịp họ, ta đã từng thức khuya dậy sớm, nỗ lực hết mình.
Nhưng ca ca và tỷ tỷ quá lợi hại, người trong kinh thành không ai không hâm mộ đôi nam nữ nhà Bùi thị lang, tuấn tú phong lưu lại thông minh tuyệt đỉnh, đúng là thiên tài.
Ta không có thiên phận cao như vậy, cũng không thể giống như họ khiến viện trưởng thư viện Động Quan phá lệ thu nhận vào môn hạ.
Cuối cùng, vẫn là ca ca và tỷ tỷ đi cầu xin viện trưởng, viện trưởng nể mặt học trò đắc ý của mình nên mới vung tay đồng ý.
Dù trong ba năm ở thư viện Động Quan, ta thức khuya dậy sớm, ngày đêm đọc sách, kết quả đạt được cũng rất khá, người ngoài khi bàn luận về con cái nhà họ Bùi thỉnh thoảng cũng nhắc đến ta.
Nhưng cha ta vẫn từ bỏ ta.
Trong phủ, ta thỉnh an hành lễ với ông, ông luôn coi như không thấy. Những vật phẩm như khăn tay con gái hiếu kính cha, ông cũng chỉ dùng cái do tỷ tỷ thêu — mặc dù thợ thêu nói kỹ năng thêu thùa của ta đã thuộc hàng nhất nhì trong kinh thành.
Còn mẹ thì không rảnh quan tâm đến ta, bà mỗi ngày bận rộn hầm canh bồi bổ cho ca ca, mong đợi huynh ấy sớm xin được cáo mệnh cho bà.
Trong phủ người đối tốt với ta chỉ có ca ca và tỷ tỷ.
Mỗi khi mẹ rời khỏi viện của huynh ấy, ca ca liền lén gọi ta qua cùng dùng những món ăn bổ dưỡng đó.
Tỷ tỷ ngày thường thích mua đồ cho ta, trang sức món đồ chơi nào tỷ nhìn trúng đều có một phần cho ta. Chỉ là tỷ phải giấu giếm đưa cho ta, vì mẹ ta không ưa tỷ, mà mẹ tỷ cũng không cho phép.
Có họ tiếp tế, ta cảm thấy ngày tháng vẫn có thể trôi qua được.
Cho đến năm ta cập kê.
Năm đó, cha càng ngày càng chán ghét ta, lúc dùng bữa uống say liền nói phải nhanh chóng gả ta đi cho xong chuyện, ta sợ đến mức không ăn nổi cơm.
Cũng năm đó, ca ca vì muốn lập công danh đã theo quân chinh chiến, rồi hy sinh nơi biên cương.