Lúc ta đến viện của mẹ thì vận may rất tốt, bà đang tỉnh táo, sai người đóng hết cửa sổ trong phòng, một mình cố chấp ngồi xem thư dưới ánh nến.
Ta đẩy cửa bước vào, vội vàng gọi bà.
“Mẹ!”
Bà bất động, coi như không nghe thấy.
Ta rất kiên nhẫn nhẹ bước chân, từ từ đi tới, trong mắt tích tụ nước mắt.
“Mẹ.”
“Ca ca đã mất rồi, cha ngay cả tang lễ cũng không chịu làm lớn. Ông ấy là người sắt đá, mẹ và ông ấy hòa ly, có được không?”
“Con đưa mẹ đi, tay nghề thêu thùa của con rất tốt, những năm này cũng để dành được chút bạc, chúng ta rời khỏi Bùi phủ, mua một căn nhà tự mình ở, được không?”
Đáp lại ta là ánh mắt oán hận của mẹ, cùng một bạt tai.
“Tại sao ngươi lại huỷ hôn? Ngươi không gả cho Cố Thịnh, lẽ nào thật sự muốn gả cho lão Thượng thư đó, để ta mất hết mặt mũi sao!”
“Rốt cuộc ta sinh ra ngươi để làm gì?”
Bà lại bắt đầu khóc lóc thảm thiết.
Mà ta chỉ lặng lẽ lau nước mắt trong bóng tối, khẽ nói: “Lần cuối cùng rồi, đây là lần cuối cùng con nghĩ cho mẹ.”
Ta vừa bước ra khỏi phòng mẹ, liền nhìn thấy tỷ tỷ ngay cửa.
Thường ngày tỷ không bao giờ đến viện của mẹ ta, nhưng hôm nay thấy ta có vẻ không ổn, nên đã phá lệ đuổi theo.
Tỷ đứng ở cửa, nghe thấy mọi chuyện rõ mồn một, ta vừa đi tới, tỷ liền ôm ta vào lòng.
Nước mắt tỷ rơi xuống, rớt trên trán ta, có chút nóng hổi.
Giọng tỷ run rẩy: “Sao lại muốn huỷ hôn chứ? Gả vào phủ Hầu, dù sao cũng tốt hơn ở lại nhà họ Bùi ăn thịt người này.”
“Hành Chi ca ca đi rồi, ở nhà tỷ không bảo vệ được muội. Triều Ninh à, nghe lời, đến phủ Hầu mà sống, có được không?”
Ta tựa vào vai tỷ, nép chặt vào tỷ: “Tỷ đã nhường hắn cho muội, vậy tỷ phải làm sao đây?”
Tỷ thở dài một tiếng: “Muội đừng lo, tỷ đi thi nữ quan vậy. Chỉ cần có được thành tựu, cha sẽ không làm khó dễ đâu.”
Kiếp trước, tỷ tỷ thực sự đã thi đỗ nữ quan.
Nhưng hiện tại, thánh thượng mới vừa bắt đầu khôi phục con đường khoa cử cho phụ nữ, chế độ nữ quan còn nhiều sơ khai, tiền đồ mờ mịt, nhưng tỷ tỷ đã kiên quyết chọn cho mình con đường khó khăn này.
Ta sụt sịt mũi: “Tỷ sẽ đỗ thôi.”
“Tỷ sẽ đội ngọc quan, kiến thiên tử, thi triển hoài bão trên triều đình, lưu danh thiên cổ trong sử sách.”
Ta lại mỉm cười, nhìn vào mắt tỷ.
“Có điều phủ Hầu muội sẽ không đi đâu, muội đi nơi khác.”
“Tỷ tỷ, tỷ giúp muội một lần nữa đi.”