Một đêm bình an vô sự.
Đồng hồ sinh học khiến tôi mở mắt từ rất sớm.
Bên cạnh đã sớm không còn hơi ấm, Lục Giang Việt thậm chí dậy còn sớm hơn tôi.
Không biết anh xuống giường bằng cách nào, thế mà một chút tiếng động cũng không có.
Đơn giản rửa mặt một chút, xuống lầu phát hiện Lục Giang Việt đang ngồi ở phòng khách xem cái gì đó.
Anh không ngẩng đầu: "Ăn sáng xong, chúng ta về nhà cũ một chuyến."
Tôi do dự xác nhận anh đang nói chuyện với tôi: "Được."
Cháo trên bàn còn đang bốc hơi nóng, tôi im lặng ngồi xuống bắt đầu ăn.
Quả nhiên người có tiền đúng là tốt.
Mỗi ngày ngủ dậy là có cơm nóng hổi để ăn, không cần phải đi hỏi thăm gà vịt trâu heo trong nhà một lượt trước, rồi mới nấu cơm cho mình ăn.
Cháo kê bí đỏ thơm ngọt đậm đà, nhưng cháo ngô xay ở quê hương vị cũng không tồi.
Nói đến đây, tôi lại có chút nhớ bố mẹ nuôi rồi.
Kể từ khi đến nhà họ Tô, tôi thậm chí còn bận rộn hơn cả lúc ở quê.
Bọn họ coi thường tôi, càng coi thường bố mẹ nuôi của tôi.
Trước đây tôi chẳng qua chỉ thuận miệng nhắc tới bố mẹ nuôi một câu, liền khiến bọn họ không vui.
"Đã bước vào cửa nhà họ Tô chúng ta, thì không được nhắc tới những thứ không lên được mặt bàn đó nữa."
"Trên người chảy dòng máu nhà họ Tô chúng ta, nhưng miệng thì mở miệng một tiếng bố nuôi, ngậm miệng một tiếng mẹ nuôi, người không biết còn tưởng nhà họ Tô chúng ta không nuôi nổi con đấy em gái à."
Đến đây, tôi không còn nhắc tới bất cứ chuyện gì liên quan đến trước kia trước mặt bọn họ nữa.
Nỗi nhớ nảy mầm trong đáy lòng, tôi lại chỉ có thể liều mạng kìm hãm sự sinh trưởng của nó.
"Khụ khụ khụ..."
Nghĩ quá nhập tâm, tôi bất ngờ bị cháo làm sặc không kịp đề phòng.
Nhanh tay lẹ mắt rút một tờ khăn giấy, tôi che miệng, để bản thân cố gắng ho nhỏ tiếng một chút.
Phía sau đột nhiên có một bàn tay vuốt lên, thay tôi chậm rãi thuận khí.
Tôi nén cơn ho, mắt đẫm lệ nhìn sang bên cạnh.
Lục Giang Việt không biết đã lăn xe lăn đến bên cạnh tôi từ lúc nào.
"Ăn chậm thôi, không ai hối thúc cô."
Tôi khẽ ho vài tiếng: "Cảm, cảm ơn anh khụ khụ..."
Lục Giang Việt khẽ thở dài một hơi, động tác trên tay vẫn không dừng lại.
Ngày thứ hai sau tân hôn, theo lý là phải về nhà cũ một chuyến.
Nhưng trước mắt có quá nhiều điều chưa biết, vẫn khiến tôi có chút lo lắng.
Trên đường đến nhà cũ, tôi ngồi như đứng trên đống lửa.
Lục Giang Việt và tôi ngồi song song ở ghế sau xe.
Chúng tôi ăn ý không nói chuyện.
Tôi căng thẳng xoa xoa ngón tay.
Nhỡ đâu người nhà họ Lục chỉ nhận định tôi là lừa hôn thì làm sao?
Nhỡ đâu bố mẹ Lục Giang Việt cũng coi thường tôi thì làm sao?
Nhỡ đâu...
Kể ra cũng lạ, ngày hôm đó diễn ra hôn lễ, người nhà họ Lục lại không có một ai đến hiện trường.
Chắc hẳn cũng là đã biết chuyện rồi.
Nhưng biết thì biết, bây giờ sắp phải gặp mặt rồi, làm sao đây làm sao đây...
"Đừng căng thẳng." Lục Giang Việt đột nhiên mở miệng.
Tôi giật mình, chột dạ cười cười: "Không, không căng thẳng."
Nhìn theo ánh mắt của Lục Giang Việt hướng về phía ngón tay tôi.
Môi mỏng anh khẽ mở: "Ngón tay đều sắp vặn thành bánh quẩy rồi."
"Còn không căng thẳng?"
Tôi không nói chuyện, lẳng lặng tách hai tay ra.
Nhưng chưa được một lúc lại theo bản năng xoa xoa.
Lục Giang Việt đột nhiên nhấc tay nắm lấy tay tôi, năm ngón tay đan vào kẽ tay tôi.
Mười ngón tay đan chặt.
Đại não tôi trong nháy mắt chết máy, ngây ngốc nhìn về phía Lục Giang Việt.
Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, làm như vô tình mở miệng.
"Lát nữa đẩy tôi vào trong, lời gì cũng đừng nói."
Lần đầu tiên thân mật với một người khác giới như vậy, tôi dễ dàng đỏ bừng mặt.
"Ừm."
Tay Lục Giang Việt thật đẹp, khớp xương rõ ràng, ngón nào cũng thon dài.
Tôi nhịn không được cúi đầu quan sát, tay lại giống như đổ chì, không dám động đậy.
Không thể không nói, hành động của Lục Giang Việt hoàn toàn phân tán sự chú ý của tôi.
Dọc đường đi tôi không còn nhớ tới chuyện khác nữa, chỉ mải nhìn tay Lục Giang Việt.
"Đến rồi, xuống xe."
Mãi đến khi giọng nói của Lục Giang Việt vang lên, lúc này tôi mới như vừa tỉnh mộng.
"Ồ ồ, được." Tôi nhẹ nhàng buông tay anh ra.
Xuống xe đẩy xe lăn tới.
Trên tay còn lưu lại hơi ấm của Lục Giang Việt, từng chút từng chút tan biến.
Tôi thế mà lại có vài phần lưu luyến.