Cảnh sát rất nhanh đã bắt Lục Giang Trác quy án.
Liên lụy đến cả nhà họ Lục.
Có điều Lục Giang Việt lấy công chuộc tội, chỉ bị cảnh cáo miệng.
Ngay lúc tất cả mọi người đều đang chỉ trích Lục Giang Việt đại nghĩa diệt thân.
Lục Giang Việt đã sớm chuẩn bị tốt hai tay.
Anh dùng danh nghĩa cá nhân, thu mua tập đoàn Lục thị, sáp nhập vào công ty dưới danh nghĩa của mình.
Mấy năm ẩn nấp kia, Lục Giang Việt thậm chí không dám lộ mặt trước công chúng.
Bởi vì ai cũng không dám tin, tập đoàn công ty cạnh tranh lớn nhất với tập đoàn Lục thị trước kia, thế mà lại là do Lục Giang Việt mở.
Trước mắt, Lục Giang Việt sáp nhập Lục thị, một lần hành động trở thành doanh nghiệp đầu rồng.
Thế là tất cả tiếng gió không hay, cũng đều biến thành "Lục Giang Việt có dũng có mưu", "Lục Giang Việt lo trước khỏi hoạ".
Người nhà họ Tô sau khi biết tin tức này, đặc biệt là sự thật chân Lục Giang Việt đã khỏi hẳn, liền ngồi không yên.
Bọn họ gọi điện thoại cho tôi.
"Tô Dương, hôm nào rảnh để hai nhà chúng ta cùng nhau ăn bữa cơm đi."
"Con cũng biết đấy, nếu không phải Nam Hi nhường suất liên hôn cho con, con vĩnh viễn cũng không thể ngồi lên vị trí bà Lục này."
"Biết ơn báo đáp, mẹ nghĩ con hẳn là biết nên làm thế nào."
Tôi mím môi, suy nghĩ xem nên đáp lại ra sao.
Lúc đầu khi Lục Giang Việt trở thành con cờ bị vứt bỏ của nhà họ Lục, người nhà họ Tô cũng không nói như vậy.
Hốc mắt có chút cay cay, tôi nỗ lực kiềm chế cảm xúc của mình.
Giọng nói của mẹ Tô chui ra từ ống nghe, giống như con rắn băng lãnh quấn lấy cổ.
Tôi nhìn chậu trầu bà héo rũ trên bàn trà, hoảng hốt nhìn thấy dáng vẻ mình co ro trong phòng chứa đồ nhà họ Tô ba tháng trước ——
Tô Nam Hi tạt cả cốc cà phê nóng lên ga giường tôi vừa giặt sạch, cười nói: "Dù sao cô cũng quen làm bảo mẫu rồi."
Tôi không cam lòng.
"Tô Dương? Con có đang nghe không?" Mẹ Tô nâng cao giọng điệu.
"Nam Hi lúc đầu chính là khóc lóc nói nhường cơ hội cho con, hiện tại các con một bước lên mây rồi..."
"Nhường?" Tôi siết chặt điện thoại, móng tay cắm vào lòng bàn tay.
"Là các người giống như ném rác rưởi..."
Giọng tôi nhiễm vài phần nghẹn ngào, có chút run rẩy.
Đột nhiên lồng ngực ấm áp dán lên.
Lúc Lục Giang Việt rút điện thoại đi, mùi bạc hà hòa lẫn với tuyết tùng xua tan sự u ám khắp phòng.
Anh ghé vào ống nghe cười khẽ: "Chu Vĩnh Cầm, cuộc sống của A Dương còn chưa đến lượt bà tới chỉ tay năm ngón."
Chu Vĩnh Cầm thoáng cái đã phá phòng.
"Lục Giang Việt, tôi là mẹ của Tô Dương, chẳng lẽ cậu cũng muốn chỉ trích tôi?"
Lục Giang Việt bày mưu nghĩ kế: "Sinh mà không dưỡng, nói gì đến mẹ?"
Chu Vĩnh Cầm á khẩu không trả lời được, thậm chí quên cả giải thích.
Im lặng trong nháy mắt.
Phía đối diện truyền đến tiếng đồ sứ vỡ vụn, tiếng thét chói tai của Tô Nam Hi xuyên qua dòng điện.
"Lục Giang Việt! Anh cho rằng Tô Dương nó..."
"Cô Tô." Lục Giang Việt cắt ngang câu chuyện, đầu ngón tay vẽ vòng tròn sau gáy tôi.
"Nghe nói tháng trước cô thua ba mươi bảy triệu tệ ở Ma Cao? Cần tôi phái người gửi sổ sách đến đồn cảnh sát không?"
Sự tĩnh lặng chết chóc lan tràn ở hai đầu điện thoại.
Lục Giang Việt đột nhiên ôm tôi lên đùi, điện thoại "không cẩn thận" nhắm ngay vết đỏ ở xương quai xanh của tôi.
"Đúng rồi, đa tạ các người nhắc nhở."
"Cái gọi là biết ơn báo đáp, chúng tôi đã có ứng cử viên khác."
"Có điều gặp mặt thì thôi đi, sợ làm bẩn mắt A Dương nhà chúng tôi, nếu như các người vẫn không buông tha, vậy thì lần gặp mặt sau chính là các người quỳ xuống cầu xin tôi đấy, nghe hiểu chưa?"
Đầu bên kia điện thoại không nói gì nữa.
Lục Giang Việt cũng hết kiên nhẫn, thuận tay cúp điện thoại, ném điện thoại sang một bên.
Tôi ngồi trên đùi Lục Giang Việt, bàn tay to của anh vòng qua eo tôi.
Ánh mắt nhìn chằm chằm, khiến tôi mặt đỏ tim đập.
Tôi trốn tránh ánh mắt của anh: "Vừa rồi anh nói ứng cử viên khác là?"
Lục Giang Việt nhịn cười, nhéo má tôi một cái.
"Đương nhiên là bố mẹ nuôi của A Dương chúng ta rồi, hay nói đúng hơn là thắng cả bố mẹ ruột."
"Anh đã phái người đi đón rồi, yên tâm, muộn chút nữa có lẽ sẽ về đến nhà."
Tôi vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nhất thời quên cả e thẹn.
"Thật sao?!"
Lục Giang Việt không nhịn được cười: "Đương nhiên."
Tôi nghiêm túc nhìn thẳng vào anh, trịnh trọng: "Cảm ơn anh."
Lục Giang Việt thở phào nhẹ nhõm, làm nũng cọ cọ vào cổ tôi.
"Vậy vợ định cảm ơn anh thế nào đây?"
Tôi ấp a ấp úng: "Cảm ơn miệng không được sao?"
Lục Giang Việt lắc đầu, ngón tay ma sát trên sống lưng tôi.
"Không đủ."
Cửa sổ sát đất in bóng dáng chồng lên nhau của chúng tôi.
Lục Giang Việt chậm rãi tháo cà vạt.
"Bà Lục, tim em đập nhanh quá."
"Có thể... hôn anh không?"