Để trả món nợ cờ bạc ba triệu tệ của ba tôi, tôi trở thành một streamer nhảy múa gợi cảm lưng chừng ranh giới.
Xui xẻo dính phải một công ty nhỏ mới thành lập, tiền donate chia chín phần cho công ty, tôi được một phần. Ngoài ra còn bị thu vô số phí đào tạo vô lý.
Tôi nghĩ đời mình đến đây là hết, nhưng vẫn cố sống tích cực. Cho đến một ngày, trong phòng livestream của tôi xuất hiện một đại gia cấp 60.
Mà đại gia đó lại là người từ cấp 1 từ từ nạp lên thành cấp 60 ngay tại phòng tôi.
Một hôm, anh ta gửi tin nhắn riêng cho tôi: “Chào em, có thể gặp mặt một lần được không?”
Tôi lập tức cho vào nhóm mấy thằng dê xồm thường gặp mỗi ngày.
Ừm... một tên dê xồm lịch sự.
“Tôi xin lỗi nha, công ty tôi không cho phép gặp mặt ngoài đời, có gì cứ nói trong phòng livestream ấy nhé\~”
Ngày hôm sau, đúng giờ, anh ta lại vào phòng tôi tặng một combo quà cực lớn.
Và đổi tên nick.
Tổng giám đốc Chu Rồng - Lộ Tinh Entertainment.
Trời má, hóa ra thành ông chủ của tôi thật luôn.
Lần này thì không thể lẩn tránh được nữa.
Nhưng tôi cũng chẳng muốn hy sinh thân xác vì sự nghiệp.
Thế là hôm đó tôi mang dép lê kẹp ngón, mặc quần đùi rộng thùng thình, áo phông thụng và đầu bù tóc rối đến gặp.
Đang đi giữa đường thì một bên dép lê đứt quai, tôi phải kẹp chặt bằng mấy ngón chân, lê lết mãi mới tới nơi.
Tôi nhắn cho anh ta: “Sếp ơi, anh đang ở đâu vậy\~”
Anh ta trả lời ngay: “Cái người ngồi xổm bên đường hút thuốc ấy.”
Tôi ngẩng đầu lên tìm, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của Chu Rồng.
Anh mặc áo ba lỗ đen, cánh tay thon dài rắn chắc tựa lên đầu gối, tay kia đang dí đầu thuốc xuống đất. Anh nghiêng mặt nhìn tôi, đôi mắt phượng sâu thẳm, khuyên tai bên trái ánh lên sắc bạc lạnh lẽo.
Mẹ nó, tôi cứ tưởng là ông chú năm mươi tuổi, không ngờ lại là trai đẹp sành điệu tầm hai mấy!
Giờ quay về thay đồ chắc còn kịp không?
Vừa xác nhận ánh mắt, anh đã bước lại phía tôi, tôi cũng bước về phía anh — không kẹp chặt được, một chiếc dép lê rớt lại phía sau.
Tôi: ……
Chu Rồng: ……
Ngón chân lần này siết chặt thật, chắc đủ mạnh để xây cả lâu đài tình yêu luôn.
Chu Rồng nhìn tôi một cái, quay người chạy mất.
Xong phim, tình yêu của chị bay mất rồi.
Tôi ngồi lên tảng đá bên đường gọi xe.
Đá nóng hầm hập, tôi lại không có chỗ để chân, đành để mông xinh chịu trận nướng mông.
Cầu trời đừng cháy lẹ, đêm nay chị còn phải livestream kiếm tiền từ mấy ông biến thái nữa hu hu…
Chưa bao lâu, tình yêu của chị lại quay về, trên tay cầm một đôi giày thể thao.
“Xin lỗi, gấp quá nên tôi không chọn kỹ được, đành bảo cửa hàng quen lấy tạm đôi này.”
Tôi nhìn đôi giày thể thao bản mới nhất của LV, thầm cảm thán: làm người có tiền thật tốt. Tôi mua đôi ba chục tệ còn phải đánh giá năm sao chụp màn hình gửi shop xin hoàn hai tệ.
Anh đưa tôi đi ăn ở một nhà hàng cao cấp, suốt dọc đường gần như không nói gì, cũng giống hệt lúc ở phòng livestream.
Rất ít tương tác, toàn tặng quà rồi im lặng.
Tôi nghĩ chắc lần gặp này anh chán tôi rồi. Lần đầu được ăn nhà hàng sang thế, tôi ăn như rồng cuốn, một cọng rau cũng không tha.
Đến khi ăn no, tôi phát hiện anh đang chống cằm, nhìn chằm chằm vào tôi.
Cứu tôi với, sao anh lại đẹp trai dữ vậy…
Anh bất ngờ cầm khăn giấy lau miệng cho tôi, hỏi: “Sao chảy nước miếng vậy?”
Tôi cười gượng: “Đồ ăn ngon quá nhìn phát thèm.”
Anh giơ tay: “Phục vụ, mấy món vừa rồi cho thêm một lượt nữa.”
Tôi: ……
Lúc anh ấy đưa tôi về nhà, vẫn chẳng nói mấy câu, còn tôi thì ngồi trong chiếc xe G to đùng ríu rít không ngừng.
Tới cửa nhà, anh ấy nhìn căn phòng trọ cũ kỹ rộng hai mươi mét vuông của tôi, lặng lẽ trầm ngâm.
“Em ở đây á?”
“Ừ, chỗ này rẻ, lại ít người, không sợ làm phiền hàng xóm.”
“Nhưng chỗ này không an toàn, lại heo hút.”
Tôi cố giả vờ mạnh mẽ: “Em khóa ba lớp cửa lận, tuy không ngăn được thật nhưng ít nhất cũng yên tâm phần nào. Không sao đâu, anh không cần lo, cũng không cần sắp xếp ký túc xá cho em đâu, em tự… lo được mà.”
Anh mở cửa sổ, im lặng một lúc: “Vậy thì…”
Quả nhiên, thấy tôi tội quá nên muốn cho tôi ở ký túc xá rồi đúng không?
“Em lấy anh đi, rồi chuyển về biệt thự của anh ở.”
Tôi: ?