Nhìn thấy mặt hắn ghé sát vào mặt tôi, tôi theo bản năng giơ tay tát cho hắn một cái.
"Tránh xa tôi ra!".
Hắn đứng sững tại chỗ, không thể tin được mà nhìn tôi.
Các bạn học xung quanh cũng rất sốc trước phản ứng của tôi.
"Tần Triêu Triêu, cậu điên rồi sao? Lại dám đánh Tống Cảnh?".
Tất nhiên tôi biết tại sao bọn họ lại kinh ngạc như vậy.
Bởi vì tôi của lúc đó, thích Tống Cảnh, thích một cách vô cùng trắng trợn.
Thậm chí có người cười nhạo sau lưng nói tôi là liếm cẩu của Tống Cảnh, tôi cũng chẳng hề bận tâm.
Tôi từng ngây thơ cho rằng, thích một người, chính là sẽ đem những thứ tốt nhất mà mình có thể cho, đều đưa hết cho hắn.
Không cầu báo đáp, không tính toán cái giá phải trả.
"Triêu Triêu, cậu đừng trách Tống Cảnh, đều là do tớ không tốt...".
Tống Niệm đỏ hoe hốc mắt, tủi thân đứng cạnh Tống Cảnh.
Vừa rồi khi quả bóng rổ đập tới, cô ta đang đứng ngay cạnh tôi.
Cô ta thét lên một tiếng, Tống Cảnh không nghĩ ngợi gì liền bảo vệ cô ta vào lòng.
Thế nhưng quả bóng rổ lại đập thẳng về phía tôi.
Kiếp trước sao tôi lại ngu ngốc tin rằng Tống Cảnh ghét Tống Niệm cơ chứ?.
Rõ ràng vô số lần phải đối mặt với lựa chọn, hắn đều chọn Tống Niệm cơ mà!.
Tôi xoa xoa đầu, đứng dậy, nói với cô ta:.
"Tôi không trách cậu ta, cũng không trách cậu.".
"Các người là anh em mà, cậu ta bảo vệ cậu là lẽ đương nhiên!".
Tống Niệm nghẹn họng một lát, rụt rè nhìn Tống Cảnh.
Tống Cảnh cau mày, hung dữ nói:.
"Tần Triêu Triêu, cậu cố tình chọc tức tôi đúng không? Ai là anh em với cô ta chứ, cô ta không xứng!".
Nói xong hắn vươn tay ra định kéo tôi.
"Đi, tôi đưa cậu đến phòng y tế!".
Xem kìa, hắn luôn như vậy.
Rõ ràng trong lòng rất quan tâm Tống Niệm, nhưng lại phải giả vờ chán ghét cô ta trước mặt mọi người.
Học sinh cấp ba chưa hiểu chuyện sự đời, làm sao có thể nghi ngờ mối quan hệ giữa bọn họ chứ?.
Tôi lạnh lùng rút tay mình về, lắc đầu nói: "Không cần đâu, tôi không sao nữa rồi.".
"Không được, nhỡ đâu bị chấn động não thì sao?" Sự lo lắng trên mặt hắn không giống như là giả.
Chỉ là tôi đã đọc qua tất cả nhật ký của hắn.
Tôi biết rất rõ những suy nghĩ trong đầu hắn hiện giờ.
Sau khi bố mẹ ly hôn, hắn sống với mẹ, nhưng trớ trêu thay sức khỏe của mẹ hắn lại không tốt, cuộc sống của hai mẹ con vô cùng gian nan.
Hắn phải nhờ tôi tài trợ mới có thể sống không phải lo âu.
Cho nên hắn bắt buộc phải giả vờ thâm tình trước mặt tôi.
Cứ nghĩ đến chuyện này, tôi lại thấy vô cùng kinh tởm.
"Bạn học Tống lo lắng quá rồi, tôi có bác sĩ gia đình, không cần đến phòng y tế đâu.".
Nói xong, tôi liền gọi điện thoại cho bố, bảo ông sai người đến đón tôi về nhà.
Thực ra tôi không sao cả, chỉ là cần một mình yên tĩnh một chút.
Tống Cảnh nhận ra tôi đang tức giận, vội vàng tiến đến xin lỗi:.
"Triêu Triêu, cậu đừng giận nữa, ban nãy tôi thật sự không cố ý đâu.".
"Tôi tưởng quả bóng rổ sẽ đập vào cô ta... Cậu biết đấy, sức khỏe cô ta không tốt, tôi sợ cô ta bị thương rồi bố tôi lại đến mắng tôi!".
Cái cớ này tôi đã nghe qua rất nhiều lần rồi.
Chỉ khác là, tôi của trước kia đều tin sái cổ, còn tôi của bây giờ chỉ cảm thấy nực cười.
"Tôi không hề tức giận.".
"Tống Cảnh, chúng ta chỉ là bạn học mà thôi, cậu không cần phải giải thích chuyện việc nhà của cậu với tôi.".
Nói xong, tôi không thèm để ý hắn nữa, chuẩn bị ra cổng trường đợi tài xế.
Không ngờ Tống Cảnh lại tức giận, ở sau lưng tôi hét lên:.
"Tần Triêu Triêu, cậu lại nổi giận kiểu đại tiểu thư cái gì vậy hả!".
"Tôi đã cho cậu bậc thang để bước xuống rồi, bây giờ cậu không xuống, lát nữa đừng có mặt dày đến cầu xin tôi!".
Tôi không thèm quay đầu lại mà bước đi luôn.
Phía sau truyền đến tiếng bàn tán của các bạn học:.
"Sao Tần Triêu Triêu lại đột nhiên đổi tính vậy? Chẳng phải cậu ta là kẻ chỉ tôn sùng Tống Cảnh thôi sao?".
"Ây da, lại nổi tính đại tiểu thư rồi, nhưng không chống đỡ được bao lâu đâu, Tống Cảnh không để ý đến là cậu ta lại chùn bước ngay thôi!".
Cứ để bọn họ cho rằng tôi đang nổi tính đại tiểu thư đi.
Dù sao thì tôi cũng thực sự là đại tiểu thư, có tư cách để nổi nóng!.
Tôi xin nghỉ phép ba ngày, lúc quay lại trường, Tống Cảnh không đến tìm tôi, mà Tống Niệm lại tìm đến tôi trước.
"Tần Triêu Triêu, mẹ của Tống Cảnh lại vào bệnh viện rồi, đang cần tiền.".