Thứ hai bà chạy đến trường, gọi Tống Niệm ra ngoài.
Sau đó trước mặt tất cả mọi người, bà tung những cái tát chát chúa, vừa đánh vừa mắng:.
"Mày lấy đâu ra cái mặt mũi để quen con trai tao hả?".
"Mẹ mày con khốn đó, ép mẹ con tao phải đi ăn mày, đã cướp mất bố của Tống Cảnh, cướp đi cuộc sống sung túc của nó!".
"Bây giờ mày lại còn muốn hủy hoại luôn tương lai của nó sao?".
Tống Niệm bị đánh đến ứa máu nơi khóe miệng.
Có bạn học muốn xông vào ngăn cản, cũng bị khí thế của mẹ Tống Cảnh làm cho sợ tới mức không dám cử động.
Tống Niệm khóc lóc giải thích: "Không phải vậy đâu... Dì ơi, cháu và Tống Cảnh là yêu nhau thật lòng.".
"Cầu xin dì hãy thành toàn cho chúng cháu đi!".
Cô ta quỳ rạp xuống đất, khóc đến hoa lê đái vũ.
Mẹ Tống Cảnh tức đến mức hận không thể đá chết cô ta:.
"Mày có thể nào có mặt mũi nói ra những lời này? Mày cũng xứng sao?".
"Tao đến nhà mày tìm bố của Tống Cảnh đòi tiền cấp dưỡng, mày chẳng phải cũng đứng nhìn ở bên cạnh sao?".
"Mẹ mày đã mắng tao và Tống Cảnh như thế nào? Lúc đó sao mày không nói mày và Tống Cảnh là tình yêu đích thực rồi cầu xin bà ta đưa tiền cho tao đi?".
Bà túm lấy áo của Tống Niệm, nước mắt giàn giụa.
"Mày thì mặc hàng hiệu giá mấy ngàn tệ, còn Tiểu Cảnh nhà tao lại phải mặc những bộ quần áo cũ người ta bỏ đi!".
"Vì cái gì chứ?".
"Bởi vì con khốn mẹ mày, đã cướp đi bố của nó, lại còn xúi giục bố nó không trả tiền cấp dưỡng!".
Những người ban nãy còn đồng tình với Tống Niệm, lập tức nhìn cô ta bằng ánh mắt khinh bỉ.
Mặc dù mọi người đều biết Tống Cảnh và Tống Niệm là anh em kế.
Nhưng lại không hề biết rằng mẹ Tống Niệm là tiểu tam chen chân vào, càng không biết mẹ Tống Niệm lại độc ác đến vậy.
"Thảo nào Tống Cảnh phải nhờ Tần Triêu Triêu tài trợ mới được đi học.".
"Tống Niệm ngày nào cũng ăn sung mặc sướng, sao không chia cho Tống Cảnh một chút đi?".
"Người này ghê tởm thật đấy, đi cướp bố của người ta, chiếm hết lợi lộc, giờ lại đi hẹn hò với cả nạn nhân cơ đấy.".
"Tôi nói chứ, Tống Cảnh cũng là loại rẻ rúng, hẹn hò với con gái của tiểu tam, thế làm sao xứng đáng với nỗi khổ của bản thân cơ chứ?".
Tống Cảnh nghe tin bèn chạy đến.
Thấy Tống Niệm bị đánh, hắn lại lao đến đẩy mẹ mình ra, che chắn cho Tống Niệm vào trong lòng thật chặt.
"Mẹ, mẹ muốn đánh thì đánh con, là con muốn ở bên cô ấy.".
Mẹ Tống Cảnh không dám tin vào mắt mình mà nhìn cậu con trai, hỏi:.
"Vậy những nỗi khổ mà mẹ và con đã chịu đựng trong suốt những năm qua, tính là gì đây?".
Tống Cảnh dõng dạc nói:.
"Đó là ân oán của thế hệ các người, không liên quan đến con và Tống Niệm.".
"Lỗi lầm do mẹ cô ấy gây ra, không nên đổ lên đầu cô ấy.".
Khuôn mặt mẹ Tống Cảnh trắng bệch, nhất thời tức giận công tâm, bà hộc ra một búng máu rồi ngất xỉu.
Chuyện Tống Cảnh vì Tống Niệm mà làm mẹ ruột tức đến nôn máu làm ầm ĩ khắp trường.
Tống Niệm có tỏ ra đáng thương nữa cũng không còn tác dụng.
Những đàn em khóa dưới từng đẩy thuyền cặp đôi đó đều nhanh chóng biến mất.
Thậm chí có người còn quay lưng giẫm đạp lại, mắng mỏ rất thậm tệ.
Tôi không thèm chú ý đến chuyện của bọn họ nữa, toàn tâm toàn ý vùi đầu vào học hành.
Lần thi thử đầu tiên, từ thứ hạng 40 của lớp, tôi nhảy vọt lọt vào top 5, xếp hạng 103 toàn trường.
Còn điểm số của Tống Cảnh lại tuột dốc không phanh, từ vị trí top 1 của khối rớt xuống vị trí thứ 60.
Chuyện tình cẩu huyết ngược luyến của hắn và Tống Niệm vẫn tiếp diễn.
Cho dù mẹ hắn bị tức đến nhập viện, hắn vẫn không chia tay với Tống Niệm.
Trong lần thi thử thứ hai, tôi lọt vào top 50 của khối.
Hắn thì rớt khỏi top 200.
Với thành tích hiện tại của hắn, đừng nói đến việc đỗ vào Đại học Bắc Kinh như kiếp trước, e rằng ngay cả trường đại học thông thường cũng không đậu nổi.
Giáo viên chủ nhiệm rất lo lắng cho hắn, bèn gọi hắn đến nói chuyện.
Hắn lại vô cùng tự tin, bảo rằng bây giờ hắn chỉ là không có tâm trạng học hành, nhưng kỳ thi đại học tuyệt đối mười phần chắc chín.
Giáo viên chủ nhiệm bị hắn làm cho cạn lời.
Giáo viên liên lạc với mẹ Tống Cảnh, nhờ bà đôn đốc con trai chăm chỉ học hành, đừng có suốt ngày chỉ biết yêu đương.
Mẹ Tống Cảnh nỗ lực khuyên răn vô ích, đành gọi điện thoại cho tôi:.
"Triêu Triêu, dì biết trong lòng nó vẫn còn cháu, cháu thử khuyên nó xem sao.".
"Gia đình như chúng ta, kỳ thi đại học là lối thoát duy nhất.".
"Nếu nó không đỗ được một trường đại học tốt, cả đời coi như bị hủy hoại mất!".
Mẹ Tống Cảnh cũng giống như rất nhiều bà mẹ trong những gia đình bình thường khác.
Bà sống dưới đáy xã hội, trải qua bao nhiêu gian khổ, bà hiểu rõ việc học hành là con đường thăng tiến duy nhất.
Bà cạn kiệt tâm huyết để bồi dưỡng Tống Cảnh, chỉ mong hắn có thể đỗ vào một trường đại học tốt, để thoát khỏi hoàn cảnh nghèo khó hiện tại.
Nhưng tôi thật sự không muốn màng đến chuyện rách rưới của Tống Cảnh nữa.
Tôi không trả thù hắn, đã là tận tình tận nghĩa lắm rồi.
Thấy tôi im lặng, mẹ Tống Cảnh rốt cuộc cũng nhớ lại những việc tồi tệ mà Tống Cảnh đã làm với tôi.
Bà thở dài một tiếng, nói: "Triêu Triêu, dì làm khó cháu rồi.".
"Cháu cứ xem như dì chưa gọi cuộc điện thoại này nhé.".
Tôi nghe được qua điện thoại giọng nói mệt mỏi đầy bất lực của bà, hỏi:.
"Dì à, thân thể dì đã khá hơn chút nào chưa?".
Bà chần chừ một lúc rồi mới nói: "Ung thư ruột giai đoạn cuối, không sống được bao lâu nữa.".
Tôi không ngờ bệnh tình của bà lại tiến triển nhanh đến vậy.
Kiếp trước, đến tận lúc tôi và Tống Cảnh tốt nghiệp đại học bà mới qua đời.
Lần trước đến thăm, tôi còn khuyên bà đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe nhiều hơn.
Không ngờ đến lúc này bệnh của bà lại nghiêm trọng đến thế.
Nhớ đến muôn vàn những chuyện trước đây, cuối cùng tôi vẫn mềm lòng, quyết định đến bệnh viện thăm bà.