Tôi và Tống Tranh quen nhau qua xem mắt.
Tôi từng xem mắt một gã dở hơi, hắn bảo tôi: "Lương nộp hết, việc nhà bao trọn."
Bị tôi bới móc tổ tông tám đời ra chửi cho sấp mặt.
Tống Tranh cũng bị đối tượng xem mắt chê bai không sót chỗ nào.
Chúng tôi vốn chỉ là những kẻ cùng cảnh ngộ, ngồi ăn uống với nhau, kết quả càng nói chuyện càng hợp.
Mãi cho đến lúc ra mắt bố mẹ hai bên.
Bố tôi từ sau khi tôi đánh cả mẹ kế lẫn em gái kế thì chẳng thèm quan tâm tôi sống chết ra sao nữa.
Tôi ôm đống tiền lớn mà mẹ tôi dốc mạng để lại cho tôi, sống những ngày tháng nhàn nhã sung sướng.
Không gặp cũng tốt.
Gặp rồi tôi ngứa tay đánh cô vợ lẽ bảo bối của ông ấy, ông ấy lại đau lòng đến mức phải nhập viện.
Lần đầu tiên đến nhà họ Tống, bố anh ấy không có nhà, mẹ anh ấy cực kỳ khách sáo nhiệt tình, nắm lấy tay tôi, dịu dàng khen tôi xinh đẹp, có phúc tướng, mấy món bà nấu tôi cũng siêu thích.
Quyết định gả cho Tống Tranh không phải vì tôi thích anh ấy nhường nào, mà là vì tôi thích mẹ anh ấy.
Bố của Tống Tranh, qua quan sát kỹ lưỡng, tôi phát hiện ra ông ta là kẻ gia trưởng cực đoan, về nhà là quát tháo mẹ chồng tôi, chê thức ăn nhạt, chê xào kỹ quá, nước rửa chân thì chê nóng chê lạnh.
Tôi còn phát hiện ông ta hay ra tay đánh mẹ chồng tôi.
Tôi từng hỏi mẹ chồng, bà lại lắc đầu phủ nhận.
Lão già chết tiệt này, cậy có chút mánh khóe có chút bản lĩnh, liền không làm chuyện mà con người nên làm.
Tôi đã nhịn ông ta rất lâu rồi.
Hai đứa con gái của ông ta đúng là hậu sinh khả úy, con gái nhà người ta còn biết xót mẹ, bọn họ thì không, bọn họ toàn hùa theo lão già để đày đọa mẹ ruột.
Tôi từng hỏi rồi, đúng là do bà mang thai mười tháng đẻ ra.
Hơn nữa còn không có giới hạn đạo đức, tiền gì cũng kiếm.
Đúng là cầm thú không bằng.
Tôi biết, sớm muộn gì chúng tôi cũng phải đánh nhau một trận.
Hai chị gái của Tống Tranh đến rất nhanh, để phòng ngừa tôi một chọi một chiếm thế thượng phong, bọn họ hẹn nhau cùng đến.
Vừa vào cửa, chưa hỏi han đầu đuôi ngọn nguồn đã lao vào tôi, bọn họ đương nhiên cũng có chuẩn bị, mang sẵn giày thể thao kia kìa.
Lúc tôi một chấp hai đánh cho hai chị em họ kêu gào thảm thiết, chỉ thiếu nước quỳ xuống xin tha.
"Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, bọn tao nhận thua."
Bố Tống Tranh lúc này mới hốt hoảng chạy ra.
Không ngờ tôi lại dũng mãnh hung dữ đến vậy, tức đến mức ngực phập phồng: "Ra riêng, ra riêng, tao phải đuổi cổ chúng mày ra khỏi nhà."
"Ra riêng thì ra riêng, làm như tôi thèm khát dăm ba đồng bạc lẻ của ông không bằng."
Bà nội đây đầy tiền nhé.