Buổi tối tôi bảo mẹ chồng ngủ trong phòng tôi, đuổi cổ Tống Tranh ra sô pha ngủ.
"Ngoài kia bừa bộn thế, ngủ sao được?"
"Đi dọn dẹp đi."
Tống Tranh và hai ông anh rể đành cắn răng dọn dẹp đống đồ nát trong nhà cho sạch sẽ.
Tôi lại sai Tống Tranh đi lấy quần áo cho mẹ chồng.
"Anh không dám."
"Đồ vô dụng."
Tôi huênh hoang bước vào trong.
Bố anh ấy cùng hai bà chị đều co rúm người lại.
Sợ tôi lại lôi họ ra đánh cho một trận.
Thấy tôi chỉ lấy quần áo của mẹ chồng rồi đi, ba bố con rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi quay đầu nhìn họ.
Bọn họ lại căng thẳng hít sâu một hơi.
"Chỉ có thế thôi à?"
Nhìn cái điệu bộ nhát gan kìa.
Mới bị đánh một trận đã sợ tới vậy, hừ.
Trở lại phòng ngủ, tôi giục mẹ chồng đi tắm, rồi dạy bà dùng đồ dưỡng da.
"Mẹ làm sao dùng được mấy món này, đắt tiền thế, phí phạm mất."
"Mẹ, tại mẹ không chịu yêu thương bản thân nên mới bị bố Tống Tranh bắt nạt tàn nhẫn như thế."
Tôi bôi cho bà trọn một bộ, lại xịt chút nước hoa, rồi đỡ cơ thể đang cứng đờ của bà nằm xuống: "Mẹ, ngủ đi, những ngày tới con xin nghỉ phép để ở nhà với mẹ, cho tới lúc ly hôn xong thì thôi."
Tôi sợ bà mềm lòng bị dỗ dành quay lại, nên mở điện thoại cho bà xem một tin nhắn: "Mẹ, mẹ nhìn này, con có tiền, hoàn toàn nuôi nổi mẹ."
Bà nhìn những con số đó liền kêu lên kinh ngạc: "Chúng ta có nhiều tiền thế sao?"
"Là mẹ đẻ con trước lúc mất để lại cho con."
Tôi nép vào lòng bà: "Mẹ, mẹ tin con đi, con nhất định sẽ hiếu thuận với mẹ."
Hồi lâu sau.
Tôi tưởng bà đã ngủ, bà mới cất giọng thầm thì: "Được."
Cả nhà bỗng chốc chia làm hai phe.
Tôi, mẹ chồng, Tống Tranh một phe; bố Tống Tranh và hai bà chị một phe, hai ông anh rể sau khi biết nếu ly hôn sẽ bị chia nửa tài sản thì đã im lặng chọn phe.
Hai bà chị ngày nào cũng mang đồ ăn ngon đến cho bố, tôi liền vung tay, các loại đồ ăn đặt mang về được gọi tới tấp.
Tống Tranh nể mặt, món nào cũng khen ngon.
Mẹ chồng thì xót tiền, có mấy lần đòi tự nấu, đều bị tôi ngăn cản.
Bố Tống Tranh ngày nào cũng nói móc nói mỉa, động tí là dùng lời nói kích động, bắt nạt, đả kích, thao túng tâm lý mẹ chồng tôi.
Ly hôn trong hòa bình chắc chắn không được rồi, vậy chỉ còn cách đi đường pháp lý.
Tôi dẫn mẹ chồng đi tìm luật sư.
Người ta còn tưởng là do tôi xúi giục mẹ chồng vì nhắm vào tài sản của gia đình.
Mẹ chồng vội vàng lắc đầu: "Không phải, không phải đâu, Chước Chước nhà tôi có tiền mà."
Tống Tranh thì lưu lạc thành tài xế cho chúng tôi.
Điều khiến tôi bất ngờ là, cái bà dì Lâm kia lại còn không biết xấu hổ mà vác mặt tới nhà.
Là do hai bà chị của Tống Tranh mời đến để khuyên giải.
Nhìn cái điệu bộ vô sỉ, ra vẻ thanh cao của bà ta, tay tôi lại thấy ngứa ngáy rồi.
"Chị à, hai người đã là vợ chồng già rồi mà còn ly hôn, nói ra thì mất mặt lắm."
"Ly hôn thì có gì là sai? Có những kẻ bạn đời vẫn còn sờ sờ ra đó, thế mà lại đi ôm ấp, hôn hít bạn đời của kẻ khác mới gọi là nhục nhã ấy chứ." Tôi lập tức bật lại, quyết không nể nang bà ta.
Bà ta mà dám phản bác, hôm nay tôi sẽ xé nát mặt bà ta.
Mẹ chồng tôi lập tức tái mặt.
Bà chăm chú dò xét bà dì Lâm.
Bọn họ là chị em chơi với nhau từ thuở nhỏ, những năm qua dì Lâm vẫn luôn sống rất tốt, ít nhất là tốt hơn mẹ chồng tôi, bởi vì ông chồng nhà bà ta hiền lành, thật thà.
Về mặt vật chất, nhà bọn họ chỉ có một căn hộ, cả gia đình tám miệng ăn chen chúc chung một chỗ, thảo nào lại muốn đi tìm một ông già có thể cho bà ta tiền bạc, nhà cửa.
Bố Tống Tranh đúng là đồ ngốc mờ mắt.
Mẹ chồng tôi thì là người ngốc nghếch chịu thiệt thòi lớn nhất.
"Mày nói chuyện với bề trên kiểu gì thế hả?!"
Dì Lâm chưa kịp lên tiếng, bố Tống Tranh đã không nhịn được nhảy ra bênh vực.
"Ông cuống cái gì? Tôi đã nói ông đâu. Ông vội vàng nhảy chồm chồm ra như thế, chả lẽ cái ông già đó là ông..."
Hai bà chị của Tống Tranh cũng hướng mắt về phía bố mình.
Trong ánh mắt chứa đầy sự hoài nghi và dò xét.
Dì Lâm có tật giật mình, không dám ở lại nữa: "Chuyện nhà anh chị tôi không xen vào đâu, cứ coi như tôi chưa từng đến đây."
Chưa từng đến sao?
Nằm mơ à.
"Dì Lâm à, vào đúng ngày sinh nhật mẹ tôi, tôi đã nhìn thấy hết đấy nhé, dì ôm bố chồng tôi rồi hôn hít nhau cơ mà." Tôi ghé sát tai bà ta thì thầm.
Bố chồng tôi dám ly hôn.
Bà ta có dám không?
Tôi sẽ chống mắt lên xem.
Bà ta sợ tới mức rùng mình một cái, mặt mày trắng bệch: "Mày, mày nói cái gì cơ?"
Bà ta quay sang nhìn bố Tống Tranh: "Ông Tống, ông không định quản lý nó à?"
Bố Tống Tranh cũng hốt hoảng, vung tay định tát tôi.
"Chước Chước..."
"Vợ ơi..."
Tống Tranh và mẹ chồng tôi đồng thanh kêu lên kinh hãi.
Tôi dễ dàng tóm lấy cổ tay ông ta, dùng lực kéo lão già đó tới gần, rồi mượn tay ông ta giáng một cái tát thật mạnh lên mặt dì Lâm.
"Bốp."
Tiếng tát khá lớn, vang vọng khắp cả căn phòng.
Âm thanh giòn tan, nghe thật êm tai.