Tề Nhậm cũng không phải lần nào cũng đưa Trần Dao đi.
Chiều hôm đó tôi hứng chí, đặt đồ ăn vặt có tẩm ướp cho tất cả mọi người trong công ty.
Tôi nhìn dáng vẻ Trần Dao cố gắng chịu đựng sự khó chịu, ngạc nhiên hỏi:
"Tiểu Trần, sao cô không ăn?"
"Tôi không ăn được!"
Trần Dao vô thức trả lời tôi.
Sau đó, dưới ánh mắt dò xét của tôi, cô ta làm ra vẻ bình tĩnh uống một ngụm nước:
"Ý tôi là tôi không thích ăn."
Thật sao?
Tôi đã đặc biệt tra cứu rồi, phụ nữ có thai không nên ăn những thứ có nhiều gia vị này.
Nhìn dáng vẻ khó chịu của Trần Dao, tôi đột nhiên nảy ra một ý hay.
Quả nhiên nhân lúc tôi không để ý, Trần Dao cầm điện thoại bấm bấm gửi đi không ít tin nhắn.
Tôi không phát hiện được gì từ máy tính của Tề Nhậm, chẳng lẽ lại không thể xem được từ máy tính của cô ta sao?
Trần Dao không chịu nổi mùi, chạy vào nhà vệ sinh.
Tôi vội vàng đến chỗ của cô ta.
Quả nhiên, trong lịch sử trò chuyện có đủ mọi thứ.
Những tin nhắn mờ ám, đêm hôm đó ba tháng trước, báo cáo khám thai…
Tôi chụp lại tất cả những thứ này.
Coi như là gần đủ rồi.
Nhưng khi nhìn thấy từng câu quan tâm của Tề Nhậm dành cho cô ta, tôi vẫn ngẩn người.
Cho đến cuối cùng, Trần Dao phàn nàn với anh ta rằng trong văn phòng mùi quá nồng, nói rằng mình buồn nôn, ói mửa…
Buồn nôn, ói mửa… tôi cũng từng bị.
Nhưng lúc đó chúng tôi đều bận rộn chuyện công ty.
Tôi biết Tề Nhậm khao khát thành công đến nhường nào, nên lúc đó tôi vẫn luôn cố gắng chịu đựng.
Nhưng tại sao cô ta lại có được tất cả những điều này?
Bàn tay vô thức siết chặt.
Tôi chỉ cảm thấy tim mình hận đến ngứa ngáy.
Đặc biệt là khi thấy mấy câu cuối cùng——
"Em đừng chấp nhặt với cô ấy."
"Cô ấy bị chẩn đoán ung thư, sống không được bao lâu nữa đâu."
Cho nên các người mới trắng trợn như vậy sao?