Lúc đi đến bệnh viện tâm thần thăm Tô Khanh Trúc, tôi mang theo đứa bé bị nhà họ Trần vứt bỏ.
Nó vô tội, nhưng bị tất cả mọi người coi như con cờ bỏ đi ném ra sau đầu.
Hiện giờ Tô An năm tuổi, đã là một đứa trẻ hiểu chuyện.
Không giống mẹ ruột nó ngang ngược kiêu căng, mà giống như tôi trở thành một người ít nói.
Tô Khanh Trúc bị còng tay vào cạnh bàn, đang chậm rãi uống trà.
Sau khi bà nhìn thấy tôi và Tô An, chỉ cười cười như trước, lại cúi đầu lật xem sách y học trong tay, cho dù cả đời này bà cũng không thể rời khỏi đây lần nữa.
Tô Khanh Trúc vẫn bình tĩnh tự chủ như vậy, không hề bị bất cứ ngoại vật nào quấy nhiễu.
Nhưng nhìn kỹ, vẫn có thể thấy được sự điên cuồng chuyên chú đến cực điểm nhưng bị cố tình kìm nén dưới đáy mắt bà.
Tôi cố tình lờ đi bảo vệ canh giữ ở cửa và xiềng xích dưới chân bà, cúi đầu xoa xoa đầu Tô An.
"Dì nhỏ có đẹp không?"
Tô An mở to đôi mắt đen láy, gật đầu với tôi, phối hợp lộ ra một nụ cười.
Lúc đi ra khỏi cổng bệnh viện tâm thần, ánh nắng trong veo lạnh buốt xương.
Tôi hơi nheo mắt lại, lại nghe thấy tiếng nói chuyện phiếm truyền đến từ sạp báo ven đường.
"Mọi người nghe nói chưa? Tập đoàn Lý thị ở địa phương kia công khai lừa gạt nữ sinh viên đại học đi làm vợ bé đấy!"
"Đại Thanh đã vong mấy trăm năm rồi mà lại còn có chuyện này sao?"
"Thật sự làm người ta ghê tởm, có cô gái còn tưởng là thực tập sinh nên cứ thế đi, kết quả haizz..."
Tôi cúi đầu nhìn Tô An, nó hiển nhiên cũng nghe thấy những lời bàn tán đó, cũng ngẩng đầu lẳng lặng nhìn tôi.
Tô Khanh Trúc không hổ là em gái ruột của mẹ.
Máu của bà ấy quả thực cứ như vậy lặng lẽ di truyền lên người tôi.
Thế là tôi đột nhiên cười đầy nhẹ nhõm.
Dường như có thứ gì đó trong đầu giống như mầm non hút được máu bẩn, sau khi được nuôi dưỡng thì sinh trưởng điên cuồng.
"Tiểu An, em thích thỏ không?"
"Chị biết có một nơi, có rất nhiều thỏ."
"Trắng muốt trắng muốt, đặc biệt đẹp mắt đấy."
—Hoàn—