Giờ thì cái boomerang đã quay ngược lại đâm thẳng vào người anh ta, thế mà lại biết nói đạo lý rồi.
“Không còn gì để nói cả.”
Những điều cần nói trước đây tôi đã nói hết rồi.
“Vậy ý em là tuyên án tử cho anh sao?”
Phó Tân Mạc bật cười, nhưng trong mắt lại ngấn lệ.
“Em rốt cuộc nghĩ gì vậy? Trả thù anh? Hay muốn nhìn anh thành trò cười?”
Tôi lắc đầu:
“Tôi chỉ muốn anh tránh xa tôi, chúng ta chia tay trong yên ổn. Anh cũng đừng tìm tôi nữa. Tiền sính lễ, tôi đã trừ đi khoản Trương Nguyệt Tây ăn cắp đồ của tôi, phần còn lại đã chuyển trả cho anh. Nếu không có chuyện gì khác, xin anh đừng tới quấy rầy nữa.”
Thấy tôi tính toán rạch ròi từng đồng từng khoản, mắt anh ta chợt đỏ lên.
Anh ta có cảm giác mình giống như một thứ rác rưởi bị tôi vứt bỏ.
“Có phải em đã tính sẵn từ lâu, chỉ chờ ngày bỏ đi?”
“Em bỏ mặc tất cả ra đi, vậy anh biết ăn nói thế nào với bố mẹ mình đây?”
Tôi ngẩng mắt lạnh nhạt:
“Anh muốn nói thế nào thì nói, chẳng liên quan đến tôi.”
Ngày trước lúc ép sính lễ của tôi, chẳng phải anh rất giỏi sao?
Giờ chỉ là hủy một cái đám cưới, có gì khó khăn?
Tự tôn của Phó Tân Mạc đã thấp đến mức dính bụi đất, anh ta không cầu xin thêm nữa.
Giọng lạnh như băng:
“Trịnh Lệ Lệ, em nhất định phải tuyệt tình như thế sao? Ngần ấy năm tình cảm, em không hối hận?”
Tôi dứt khoát đáp:
“Không hối hận.”
Nói xong, tôi xoay người bước nhanh vào nhà, hệt như phía sau có thứ virus độc hại đang đuổi sát.
Sau ngày đó, Phó Tân Mạc thật sự không còn tới quấy rầy nữa. Tôi rốt cuộc cũng thở phào.
Một tháng ở nhà tĩnh dưỡng, sắc mặt tôi hồng hào lên nhiều, thậm chí cân nặng cũng tăng thêm.
Nhìn chiếc váy liền thân từng rất thích, giờ mặc không vừa, tôi nhăn nhó:
“Mẹ, mấy hôm nay mẹ nấu đồ chay thôi nhé, con béo ra cả vòng rồi, nhiều đồ mặc không nổi nữa.”
Mẹ chẳng mấy bận tâm:
“Không mặc vừa thì thôi, con có chút thịt mới đẹp, trước kia gầy quá.”
Tôi cười hì hì, vỗ bụng:
“Đều là tình yêu của mẹ cả!”
Ba nghe thế không vui:
“Ba cũng nấu bao nhiêu món, sao không nói là tình yêu của ba?”
Tôi vội vàng làm nũng:
“Đúng đúng, cũng là tình yêu của ba!”
Ba người chúng tôi ríu rít đùa giỡn, thì bất ngờ một tràng gõ cửa dồn dập vang lên.
Mở cửa ra, lại là mẹ Phó.
Hai ba tháng không gặp, mái tóc mai của bà ta đã bạc thêm nhiều.
Quầng mắt sưng húp, khuôn mặt đầy khổ sở, cúi rạp người với chúng tôi:
“Lệ Lệ, coi như bác cầu xin con, tha thứ cho Tân Mạc được không, nó giờ không ăn không uống, cả người như cái xác.”
“Bác mang tới hai mươi vạn sính lễ, coi như bù đắp cho con. Con là đứa tốt, xin con tha cho nó.”
Giọng bà ta nghẹn ngào đẫm nước mắt. Vốn dĩ bà ta luôn ngạo mạn, nay lại phải cúi đầu như thế, quả thật hiếm thấy.
Nhưng với tôi thì có liên can gì?
Nhà họ Phó đâu phải nghèo khó, vậy mà vẫn ép sính lễ của tôi.
Giờ đưa gấp đôi, tôi cũng chẳng cần nữa.
Mẹ kéo tôi vào nhà, lạnh nhạt nói với bà ta:
“Chúng tôi nào dám nhận tiền nhà bà, nhỡ đâu lại bị gán cho cái tội ham tiền thì sao?”
Mẹ Phó hốt hoảng xua tay:
“Chúng tôi đã cắt đứt với con bé Trương Nguyệt Tây rồi, từ nhỏ cha mẹ nó ly hôn, không được dạy dỗ, chúng tôi nào còn dám qua lại.”
Ba tôi liền ngắt lời:
“Không cần nói với chúng tôi, chẳng liên quan gì cả. Bà cũng đừng đến nữa, hôn sự này coi như chấm dứt.”
Dứt lời, ông đóng sập cửa lại, không cho bà ta kịp phản ứng.
Liên tiếp ba ngày, bà ta ngồi vạ trước cửa, khóc lóc ầm ĩ như kẻ điên.
Cuối cùng chỉ có gọi cảnh sát mới giải quyết được.
Tôi thở phào, quay sang nhìn ba mẹ.
Chúng tôi cùng lúc bật cười, phá vỡ mọi căng thẳng, cười vang sảng khoái.
—Hoàn—