Phòng trang điểm.
Các thành viên trong đội đều đã thay đồ và trang điểm xong xuôi.
Đồng phục là áo polo màu xanh nhạt kết hợp với chân váy xếp ly màu trắng, mang đậm phong cách thanh thuần đáng yêu.
"Quán Quán, còn năm phút nữa là lên sân khấu rồi, Lâm Thi Nguyệt vẫn chưa ra thì phải làm sao đây?"
Đồng đội với vẻ mặt lo lắng thúc giục tôi.
Các đồng đội phía sau cũng bắt đầu than vãn.
"Cô ta không có bản lĩnh làm đội trưởng, nhưng lại bất mãn với việc chúng ta bầu Quán Quán, cho nên cố tình tỏ thái độ cho chúng ta xem đấy."
"Đúng là người xấu thì hay làm trò, hơi tí là khóc lóc kể lể nhà nghèo, bắt chúng ta phải thông cảm cho cô ta, buồn nôn chết đi được."
"Không được, tôi đợi không kịp nữa rồi, tôi phải vào lôi cô ta ra ngoài..."
Tôi liền giữ chặt lấy cô đồng đội đang kích động, lấy điện thoại ra và bật chế độ quay video.
Rồi bắt đầu gõ cửa một cách dịu dàng.
"Lâm Thi Nguyệt, còn vài phút nữa là chúng ta phải lên sân khấu rồi, tổ chương trình đã đến hối thúc chúng ta, cậu mau ra ngoài đi."
"Nếu cậu thấy không khỏe, chúng ta có thể xin tổ chương trình đổi xuống tiết mục cuối cùng, cậu cứ nghỉ ngơi cho khỏe đã."
"Dù sao chúng ta cũng là người một nhà, thắng thua không quan trọng bằng cậu đâu!"
Các đồng đội trợn mắt hốc mồm nhìn tôi.
Tôi mỉm cười với họ, còn làm động tác suỵt, khiến cho đồng đội đang chuẩn bị chửi thề phải ngậm miệng lại.
Lại tiếp tục gõ cửa thêm ba phút nữa, cô ta mới chịu mở cửa.
Một chiếc váy liền ôm sát màu đỏ làm tôn lên vóc dáng gợi cảm của cô ta, trên mặt mang vẻ vô cùng đắc ý.
"Đồng phục tôi lỡ tay làm ướt rồi, không mặc được nữa, mặc bộ này đi vậy!"
Đồng đội không thể nhịn thêm được nữa, tức giận nói:
"Cậu có bệnh à, mọi người đều mặc đồng phục chỉ có một mình cậu muốn làm điểm nhấn! Nói cái gì mà làm ướt chứ, tôi thấy cậu là cố tình thì có!"
Lúc này tổ chương trình đã cầm máy quay đi tới quay hậu trường.
Thi Nguyệt ngay lập tức đổi sang vẻ mặt đáng thương yếu đuối.
Nước mắt lưng tròng, tủi thân nói:
"Các cậu làm ướt đồng phục của tôi, chẳng phải là muốn ép tôi rút khỏi cuộc thi sao? Chẳng phải chỉ là áo ướt thôi sao? Tôi mặc là được chứ gì!"
Nói xong liền quay người trở lại phòng trang điểm thay đồng phục.
Chiếc áo polo màu trắng bị ướt đến mức nhìn thấu bên trong.
Cô ta ôm lấy trước ngực, vừa khóc vừa chạy về phía hậu trường.
Anh quay phim cũng bám theo cô ta suốt cả quá trình, ánh mắt nhìn chúng tôi đều rất kỳ lạ.
Tôi cười lạnh một tiếng, nghịch điện thoại thong thả đi theo phía sau.
Kiếp trước Lâm Thi Nguyệt chính là đã chơi xỏ chúng tôi một vố như thế này, cộng thêm video mà thợ quay phim tung ra, trực tiếp tung bằng chứng thép dìm chết tôi.
Đồng đội mặc dù có lên tiếng giúp tôi, nhưng giọng nói của các cô ấy trong vô vàn những bình luận chửi rủa tôi ngập trời cũng hoàn toàn chìm nghỉm.
Đã vậy cô ta thích dư luận bạo lực mạng đến thế.
Vậy để xem tôi chơi lại cô ta như thế nào!
"Ê, mọi người khoan đi đã!"
Nói rồi, tôi tiện tay cầm chai nước khoáng trên bàn lên, trực tiếp hất thẳng vào người họ.
Đồng đội giật nảy mình.
"Quán Quán, cậu làm cái gì vậy?"
Sự quyến rũ của áo ướt, hiệu quả trực tiếp đạt đến đỉnh điểm, vừa gợi cảm vừa ngầu!
Tôi hài lòng gật đầu, lại tự làm ướt cả người mình, mỉm cười nói: "Chuẩn bị ra mắt tại chỗ thôi!"
Đồng đội: "???"
Vừa đến hậu trường đã thấy anh thợ quay phim đưa khăn giấy cho Lâm Thi Nguyệt, còn cúi đầu an ủi.
Tôi cầm điện thoại lên lạch cạch chụp luôn hai tấm.
Góc chụp vô cùng xuất sắc, tạo ra ảo giác như đang cúi đầu hôn nhau vậy.
Sắp tới giờ lên sân khấu, các đồng đội có chút căng thẳng đi qua đi lại.
"Sao hôm nay nhiều khán giả vậy, làm sao đây, tớ hồi hộp quá!"
Tôi vỗ vai cô ấy, an ủi nói:
"Cậu cứ coi như đang ở phòng tập thôi, phát huy bình thường, chúng ta nhất định sẽ không có vấn đề gì đâu!"
Nói xong tôi vươn tay ra, mọi người cũng đặt tay lên.
Lần này, chúng tôi tuyệt đối không có vấn đề gì cả!
Tiếng nhạc vang lên, chúng tôi lộn nhào lên sân khấu, thu hút tiếng reo hò la hét của người hâm mộ bên dưới.
Các đồng đội cũng có thêm sự tự tin, nhảy còn xuất sắc hơn cả lúc ở phòng tập.
Vì nhảy vũ đạo mạnh, ánh đèn sân khấu lại gay gắt nên dù quần áo có hơi xuyên thấu thì cũng không quá rõ ràng.
Khi bài nhảy trôi qua được một phần ba, là đến vị trí center của Lâm Thi Nguyệt.
Y hệt như kiếp trước.
Lúc đến lượt cô ta làm center, cô ta đột nhiên đứng khựng lại tại chỗ, ôm mặt bắt đầu bật khóc nức nở.
Giọng nói nghẹn ngào truyền qua micro vang vọng khắp cả trường quay.
"Tôi biết tôi chỉ là một cô gái nông thôn, không có tiền, không có xuất thân, cũng không có quan hệ, chỉ là một con vịt xấu xí."
"Tôi tham gia cuộc thi này cũng là vì thiếu tiền, chỉ cần vào được top ba là có tiền thưởng, có thể chữa bệnh cho bố mẹ đang nằm liệt giường, lo cho em trai đi học."
"Rõ ràng cô đã nhiều tiền như vậy rồi, tại sao còn muốn bắt nạt tôi như thế? Có phải vì tôi nghèo nên có thể tùy ý chà đạp lòng tôn nghiêm của tôi không? Tôi chỉ muốn tiếp tục sống thôi, tại sao lại khó khăn đến thế chứ!"
Lời vừa dứt, đã làm dấy lên sự phẫn nộ xôn xao từ hàng ghế khán giả bên dưới.
Tôi bước lên trước một bước, đưa tay ôm chặt lấy cô ta, nháy mắt với các đồng đội.
Họ cũng đã kịp phản ứng lại, ngay lập tức cũng vây quanh bên cạnh.
"Lâm Thi Nguyệt, cậu đi đến chặng đường này vất vả thế nào, tất cả chúng tôi đều nhìn thấy, chúng tôi không có bất kỳ ai coi thường cậu cả."
"Biết cậu tự trách mình lỡ làm ướt đồng phục, nên chúng tôi cũng đi làm ướt cùng cậu nè."
"Chúng ta là một đội, một người cũng không thể thiếu!"
Lời nói dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, trong giọng nói pha lẫn chút âm run rẩy vừa phải.
Ánh mắt nhìn cô ta càng đong đầy sự yêu thương xót xa.