Khi các đồng đội biết được tôi lại chính là thiên kim của công ty truyền thông lớn nhất giới giải trí, tất cả đều chết sững.
Đều nói tôi che giấu quá giỏi rồi.
Nếu như bọn họ có thân phận khủng như vậy, thì hành động làm việc phải kiêu ngạo vênh váo hơn tôi gấp trăm lần.
Còn phải tát thẳng mặt con tiện nhân Lâm Thi Nguyệt trước mặt mọi người nữa.
Tôi suýt bị bọn họ chọc cười chết.
Vì thân phận đã bị bại lộ, nên tôi cũng không giấu diếm nữa, trực tiếp đưa bọn họ đến công ty ký hợp đồng.
Người đại diện át chủ bài tài giỏi nhất công ty cũng chính là người đại diện của Tô Dương, Chị Lý, cô ấy đã từng đào tạo ra ba Ảnh đế và hai Ảnh hậu.
Trước đây cô ấy đã từng muốn dẫn dắt tôi, nhưng tôi muốn bước đi thật vững chắc, đi lên từng bước một.
Đi vòng một hồi rồi vẫn là cô ấy dẫn dắt tôi.
Chị Lý khẽ cười nói: "Đại tiểu thư, ra ngoài chơi một vòng vui vẻ chứ?"
Tôi cười gật đầu: "Cũng khá vui, chỉ là suýt bị bạo lực mạng đến mức không còn gặp được chị nữa."
Chị Lý tặc lưỡi, cảm thán không thôi.
"Lúc đó chị còn nói với Tô Dương, bảo cậu ta ra mặt nói giúp em một câu, chị cũng đã tìm mấy tài khoản VIP rồi, kết quả Tô Dương lại từ chối, lúc đó chị cứ nghĩ là cậu ta không tiện giúp đỡ, sau này mới biết là cậu ta vốn dĩ không hề muốn giúp em."
"Vốn dĩ chị đã từ chối ký hợp đồng với Lâm Thi Nguyệt rồi, nhưng anh trai em mở lời, chị mới đồng ý, cũng không hiểu nổi anh trai em đang nghĩ gì nữa."
"Thủ đoạn của Lâm Thi Nguyệt cũng ghê gớm lắm, đại tiểu thư em cẩn thận một chút."
Tôi gật đầu, tỏ ý đã biết.
Đồng đội thấy chúng tôi đã nói chuyện xong, liền phấn khích hỏi thăm.
"Chị Lý, sau này chị là người đại diện của chúng em ạ?"
Chị Lý khẽ cười gật đầu.
"Ừm, trước đây chị dẫn dắt Tô Dương, bây giờ cậu ta đang trong quá trình thanh lý hợp đồng rồi, sau này chị sẽ chuyên tâm dẫn dắt các em."
Bọn họ hò reo kích động.
Đây chính là người đại diện át chủ bài trong giới, là điều mà trước kia bọn họ có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Còn về Tô Dương, nam thần một thời của bọn họ, bây giờ hình tượng đã vỡ nát tươm rồi.
Chỉ cảm thấy hắn bị mù, đạo đức tồi tàn.
...
Chị Lý dẫn bọn họ đi làm quen với quy trình của công ty.
Tôi đến văn phòng Tổng tài để tìm anh trai, đúng lúc bắt gặp Tô Dương đang dẫn Lâm Thi Nguyệt bước ra khỏi văn phòng.
Lâm Thi Nguyệt đi ra khỏi văn phòng rồi, vẫn còn lưu luyến bước đi ba bước ngoái đầu lại nhìn một lần.
Ánh mắt nóng bỏng, hai má ửng hồng, đây là lại rạo rực xuân tâm với anh trai tôi rồi.
Cũng phải, Tô Dương có tốt cỡ nào, nhiều tiền cỡ nào cũng không thể so sánh được với người anh trai là Tổng tài bá đạo hàng thật giá thật của tôi, ngoại hình, gia thế đều thuộc hàng cực phẩm.
Người phụ nữ ham hư vinh thế lợi như cô ta, sao có thể không động lòng được chứ.
"Anh, vừa rồi anh trò chuyện với Tô Dương và những người khác về chuyện gì mà vui vẻ vậy?"
Tôi giả vờ hững hờ lên tiếng.
Anh trai liếc tôi một cái, khẽ hừ lạnh một tiếng.
"Không lẽ em và Tô Dương hủy bỏ hôn ước, anh với cậu ta cũng không thể làm anh em được nữa sao?"
Tôi khẽ bật cười: "Làm gì có chuyện đó, hai người đã là anh em tốt mười mấy năm rồi cơ mà."
Sắc mặt anh trai hiện lên vẻ khó chịu, xen lẫn vài phần bất mãn.
"Em biết thì tốt, bố muốn gì được nấy, đột nhiên đòi hủy bỏ mọi hợp tác với nhà họ Tô. Tô Dương vốn là cây hái ra tiền của công ty truyền thông chúng ta, các hợp đồng phim truyền hình và đại ngôn quảng cáo trong tay cậu ta lập tức bị đứt đoạn hoàn toàn, may mà cậu ta cũng là người hiểu chuyện, đồng ý giúp hoàn thành nốt những hợp đồng đại ngôn đang dở dang."
Hắn vừa nói, vừa giấu tờ hợp đồng đã được ký kết đi.
Nhưng đã muộn, tôi vẫn nhìn thấy được.
Bộ phim cổ trang thần tượng chế tác cấp S mới nhất, kinh phí lên tới tám trăm triệu tệ.
Nam chính là Tô Dương, nữ chính là Lâm Thi Nguyệt.
Đây là trước khi đi anh trai còn muốn dồn toàn lực đưa Lâm Thi Nguyệt lên ngôi đỉnh lưu sao!
Tôi mím môi, sắc mặt không được tốt lắm.
"Anh, tám trăm triệu không phải là tám mươi vạn, Lâm Thi Nguyệt chẳng qua chỉ là một người mới ra mắt, có gánh nổi dự án khổng lồ như vậy không?"
"Hơn nữa cả thế giới đều biết em với cô ta không đội trời chung, anh nâng đỡ cô ta như vậy không phải là đang vả vào mặt em sao?"
"Em gái ruột của anh xảy ra chuyện anh không mảy may giúp đỡ một chút nào, nâng đỡ cô ta thì anh lại răm rắp dâng tận miệng."
Anh trai ném mạnh xấp tài liệu xuống bàn, sắc mặt tối sầm lại.
"Ai dạy em nói chuyện với anh như vậy? Chẳng có chút giáo dưỡng nào cả. Cô ấy là nghệ sĩ dưới trướng của anh, lại nỗ lực và có tài năng, độ hot bên ngoài cũng cao, để cô ấy làm nữ chính số một thì có vấn đề gì? Ngược lại là em cậy vào thân phận của mình mà ỷ thế hiếp người bên ngoài, ức hiếp kẻ yếu, trước kia bị bạo lực mạng cũng là đáng đời."
Tôi cắn chặt môi, giọng nói có phần nghẹn ngào:
"Anh, em mới là em gái ruột của anh, lần đó em bị bạo lực mạng đối mặt với những lời chửi rủa ngập trời, suýt chút nữa thì bị trầm cảm, muốn nhảy lầu tự tử."
Anh trai mang vẻ mặt chán ghét nói: "Đó là do em tự chuốc lấy, nếu em không làm thật thì Thi Nguyệt sẽ nói như vậy sao? Chuyện này em trách ai được chứ."
Tôi nhìn hắn thật sâu một cái, không nói thêm lời nào nữa.
Quay người bước đi.
Lập tức đi sang văn phòng của bố ở ngay phòng bên cạnh, bố đang họp.
Thấy tôi hốc mắt đỏ hoe, bố liền lập tức để mọi người ra ngoài trước.
Bố mang vẻ mặt xót xa nói: "Quán Quán ai bắt nạt con? Chịu ấm ức gì rồi?"
Tôi lấy từ trong túi áo ra chiếc bút ghi âm.
Kể từ sau khi bị Lâm Thi Nguyệt tính kế ở kiếp trước, trong túi áo tôi lúc nào cũng có bút ghi âm.
Thật cảm tạ bản thân mình đã có thói quen này.
Khi bố nghe được đoạn ghi âm anh trai nói tôi đáng bị bạo lực mạng, không thể trách ai được, liền tức đến mức mặt mày tái mét.
Lập tức kéo tôi đi sang văn phòng của anh trai.