Vào đúng đêm tiệc kỷ niệm mười năm thành lập tập đoàn, trưởng phòng nhân sự ghé tai tôi thì thầm: "Chị Diệp, sếp Cố giấu kỹ thật đấy, 'phu nhân' của ngài ấy vừa sinh hạ một quý tử, nghe đâu sếp đang túc trực ở bệnh viện tư nhân suốt từ hôm qua đến giờ!"
Tôi lặng người nhìn chất lỏng sóng sánh trong ly sâm banh, cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Phu nhân? Quý tử?
Tôi gượng cười, giọng ráo hoảnh: "Lạ thật, rõ ràng sáu năm trước, tôi sinh cho anh ta một cô con gái cơ mà."
1
Tôi và Cố Đình Xuyên đã đăng ký kết hôn kín được sáu năm.
Anh ta là Tổng giám đốc tập đoàn, còn tôi là Giám đốc Marketing, người đã kề vai sát cánh cùng anh ta từ những ngày công ty còn trên bờ vực phá sản. Trong mắt mọi người, chúng tôi là cặp bài trùng hoàn hảo trên thương trường, nhưng không ai biết, chúng tôi chung một tờ giấy đăng ký kết hôn và có chung một cô con gái năm tuổi, Cố Noãn.
Hôm nay là dạ tiệc lớn của công ty, nhưng Cố Đình Xuyên vắng mặt.
Lý do anh ta báo cho tôi qua tin nhắn lúc rạng sáng là: "Có đối tác quan trọng đột xuất bay đến Thượng Hải, anh phải đích thân đi đón."
Vậy mà giờ đây, cô nàng trưởng phòng nhân sự mới nhậm chức lại đang thao thao bất tuyệt:
"Chị Diệp không biết đâu, sáng nay chính mắt em thấy trợ lý của sếp xách lẵng hoa quả và đồ sơ sinh nhập khẩu lên xe. Em lân la hỏi nhỏ thì cậu ấy lỡ miệng tiết lộ, sếp Cố lên chức bố rồi! Mẹ tròn con vuông, nghe nói chị nhà là mối tình đầu của sếp, được sếp cưng như trứng mỏng."
"Mối tình đầu sao?" Tôi lẩm bẩm.
Trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt, nhưng bề ngoài tôi vẫn duy trì phong thái tao nhã của một Giám đốc. Tôi đặt ly rượu xuống bàn: "Chị xin phép, chị cần ra ngoài gọi một cuộc điện thoại."
Bước ra hành lang lộng gió, tôi bấm số Cố Đình Xuyên.
Chuông đổ đến hồi thứ sáu, rốt cuộc cũng có người bắt máy. Nhưng truyền đến không phải là giọng trầm ấm quen thuộc của chồng tôi, mà là tiếng khóc ré lên của trẻ sơ sinh, xen lẫn giọng nói mềm mỏng, nũng nịu của một người phụ nữ:
"Đình Xuyên, con lại khóc rồi, anh pha sữa xong chưa..."
Đầu dây bên kia chợt khựng lại. Vài giây sau, giọng Cố Đình Xuyên vang lên, đè thấp và mang theo sự cảnh giác: "Diệp Sơ? Có việc gì vậy? Anh đang bận họp với đối tác."
Họp với đối tác?
Sự phẫn nộ cùng cực nén lại thành một nụ cười lạnh lẽo trên môi tôi.
"Cố Đình Xuyên," Tôi gằn từng chữ, "Đối tác của anh... uống sữa công thức số mấy vậy?"
Đầu dây bên kia im bặt. Bầu không khí tĩnh lặng đến mức tôi có thể nghe thấy cả tiếng thở hẫng nhịp của anh ta.
2
Nửa giờ sau, tôi đẩy cửa bước vào phòng bệnh VIP của bệnh viện tư nhân lớn nhất thành phố.
Cảnh tượng trước mắt thật ấm áp đến chói mắt: Cố Đình Xuyên, người chồng luôn lấy cớ bận rộn để vắng mặt trong những buổi họp phụ huynh của con gái chúng tôi, hiện tại đang vụng về ôm một đứa trẻ đỏ hỏn. Trên giường bệnh, Tống Kiều - ánh trăng sáng thuở thiếu thời của anh ta - đang nhìn hai bố con đầy âu yếm.
"Diệp Sơ, em nghe anh giải thích." Cố Đình Xuyên thấy tôi thì biến sắc, vội vàng giao đứa bé cho y tá rồi sải bước kéo tay tôi ra ngoài hành lang.
"Giải thích cái gì?" Tôi hất mạnh tay anh ta ra, ánh mắt sắc như dao. "Giải thích việc anh bận đi công tác ở Thượng Hải lại biến thành đi chăm đẻ? Hay giải thích việc anh tặng cho con gái chúng ta một cậu em trai cùng cha khác mẹ?"
Cố Đình Xuyên nhíu chặt mày, trên mặt lộ ra vẻ mệt mỏi nhưng giọng điệu vẫn đầy sự cao ngạo của một kẻ bề trên:
"Chuyện của Kiều Kiều là ngoài ý muốn. Cô ấy được chẩn đoán mắc bệnh hiếm muộn, bác sĩ nói đây là cơ hội duy nhất trong đời để cô ấy làm mẹ. Cô ấy đã khóc lóc cầu xin anh... Diệp Sơ, em luôn là người hiểu chuyện nhất mà."
"Hiểu chuyện?" Tôi bật cười, nước mắt trào ra nhưng bị tôi ép ngược trở lại. "Ý anh là, vì cô ta hiếm muộn, nên anh phải đích thân 'quyên góp' để làm từ thiện sao? Cố Đình Xuyên, anh làm Tổng giám đốc lâu quá nên nghĩ mình là Bồ Tát cứu khổ cứu nạn chắc?"
"Em đừng nói những lời khó nghe như vậy!" Anh ta gắt lên, châm một điếu thuốc rồi lại bực dọc vứt xuống sàn di di mũi giày. "Anh đã cho cô ấy một đứa con, cô ấy sẽ không bao giờ uy hiếp đến vị trí của em. Em vẫn mãi là Cố phu nhân duy nhất, cổ phần công ty của em anh cũng sẽ không động đến. Chúng ta cứ sống như trước đây không được sao?"
"Như trước đây?" Tôi tiến lên một bước, gỡ chiếc nhẫn cưới kim cương trên tay xuống.
"Được thôi. Tống Kiều bệnh tật đáng thương cần một đứa con, còn anh thì cần một người thừa kế. Các người đúng là trời sinh một cặp."
Choang!
Chiếc nhẫn đắt giá bị tôi ném thẳng vào ngực anh ta, văng xuống sàn đá hoa cương vỡ vụn.
"Ngôi vị Cố phu nhân này, anh thích thì giữ lấy mà dùng." Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đang trợn trừng kinh ngạc của anh ta, gằn từng chữ rõ ràng, rành mạch: "Cố Đình Xuyên, tôi không có thói quen dùng chung đồ, càng không bao giờ xài lại thứ rác rưởi mà người đàn bà khác đã vấy bẩn. Ngày mai, hẹn gặp ở cục dân chính. Chuẩn bị sẵn tinh thần nhượng lại quyền nuôi con và một nửa tập đoàn đi!"
Nói xong, tôi dứt khoát xoay người bước đi. Tiếng giày cao gót gõ trên hành lang sắc lạnh, kiêu hãnh và không một lần ngoảnh lại.