Tôi không đưa tay nhận ly rượu.
Nụ cười trên mặt Kiều Mạn vẫn còn nguyên.
Trình Nghiễn khẽ cau mày.
“Hứa Vãn, Kiều Mạn kính em một ly, em làm bộ làm tịch cái gì?”
Tôi nhìn anh ta.
“Cô ta kính thì tôi nhất định phải uống sao?”
“Còn nữa, ai đồng ý cho cô ta dọn vào đây ở?”
Kiều Mạn lập tức cúi đầu.
“Chị Hứa, em biết chị không thích em.”
“Em mới về nước, giờ tìm nhà cũng không kịp. Anh Trình chỉ lo một cô gái như em ở ngoài không an toàn thôi.”
“Chị yên tâm, em tìm được nhà sẽ chuyển đi ngay, tuyệt đối không làm phiền hai anh chị.”
Trình Nghiễn đặt đôi đũa xuống.
“Đi cái gì mà đi?”
“Muốn ở bao lâu thì cứ ở bấy lâu.”
Anh ta quay sang tôi.
“Hứa Vãn, em có thể đừng làm mọi chuyện khó coi như vậy không?”
“Cứ hễ gặp Kiều Mạn là em lại cư xử như một người phụ nữ chưa từng va chạm với đời.”
Tôi bật cười.
“Vậy anh nói tôi nghe xem, vừa nãy hai người nói gì bằng tiếng Đức?”
Trình Nghiễn khựng lại một thoáng.
Kiều Mạn cũng ngước mắt nhìn tôi.
Rất nhanh, Trình Nghiễn lên tiếng:
“Cô ấy vừa về nước, sợ lâu ngày không dùng sẽ quên tiếng Đức, nên anh tiện luyện với cô ấy vài câu.”
“Em đừng suốt ngày đa nghi nữa.”
Kiều Mạn cũng cười theo.
“Đúng đó chị Hứa. Ban nãy em còn khen chị giỏi công việc, nói sau này phải học hỏi chị nhiều hơn.”
Tôi gật đầu.
“Vậy hai người cứ tiếp tục đi.”
Trong mắt Trình Nghiễn thoáng hiện vẻ mất kiên nhẫn.
Ngược lại, Kiều Mạn càng lúc càng hứng thú.
Cô ta lại chuyển sang tiếng Đức:
“Anh Trình, chị ấy thật sự không hiểu sao?”
Trình Nghiễn liếc nhìn tôi.
“Cô ấy chỉ biết chút tiếng Anh thương mại.”
“Còn tiếng Đức thì nghe nổi một câu cũng đã khó.”
Kiều Mạn cười càng tươi.
“Thảo nào anh bảo chị ấy dễ lừa.”
Trình Nghiễn cũng cười theo.
“Lần trước em đến công ty thực tập, cô ấy từng nghi ngờ anh.”
“Anh chỉ thuận miệng nói em là khách hàng được người khác giới thiệu đến, vậy mà cô ấy tin ngay.”
“Cả lần ở khách sạn nữa. Cô ấy bắt gặp hai chúng ta ở sảnh, anh chỉ nói đi lấy tài liệu cho khách hàng, cô ấy cũng tin.”
“Cô ấy không thể sống thiếu anh.”
Kiều Mạn nghiêng người sát lại gần anh ta.
“Thế còn lần ở văn phòng anh thì sao? Nếu lúc đó chị ấy đột nhiên bước vào, anh cũng dỗ qua được à?”
Trình Nghiễn hạ thấp giọng.
“Cô ấy không dám.”
“Mấy năm nay cô ấy sống nhờ công ty của anh. Rời khỏi anh, cô ấy chẳng là cái thá gì.”
Kiều Mạn nhìn về phía tôi.
“Đợi con biết nói, em sẽ bảo con rằng có một cô giúp việc ngày nào cũng làm việc cho bố nó, còn nấu cơm cho bố nó nữa.”
Hai người cùng phá lên cười.
Tôi bình thản cầm cốc nước lên nhấp một ngụm.
Dưới gầm bàn, điện thoại của tôi vẫn đang âm thầm ghi âm.