Quân bài của Kiều Mạn...
Đến còn nhanh hơn tôi tưởng.
Ngay tối hôm đó, cô ta đăng lên mạng một bức ảnh mình đang nằm trong bệnh viện.
Dòng trạng thái viết:
Bị vợ chính thức làm nhục giữa đám đông, suýt nữa không giữ được con.
Tuy không nhắc thẳng tên tôi...
Nhưng từng câu từng chữ đều nhắm vào tôi.
Mẹ Trình cũng chia sẻ bài viết ấy vào nhóm họ hàng.
"Người có tiền bắt nạt phụ nữ mang thai, thật không còn thiên lý."
Sáng sớm hôm sau.
Trước cổng tập đoàn Vân Đỉnh đã tụ tập không ít người.
Ai nấy đều cầm điện thoại quay phim.
"Là cô ấy sao?"
"Nghe nói ép tiểu tam đến mức suýt sảy thai."
"Đúng là tiểu thư nhà giàu có khác."
Vừa bước xuống xe...
Tôi đã nhìn thấy Kiều Mạn đứng ngay trước đám đông.
Cô ta mặc chiếc váy rộng, gương mặt trắng bệch.
Mẹ Trình đứng bên cạnh đỡ lấy cô ta.
Vừa thấy tôi, nước mắt Kiều Mạn lập tức tuôn rơi.
"Chị Hứa..."
"Em chỉ muốn sinh đứa bé này bình an."
"Em sẽ không tranh anh Trình với chị nữa."
Đám đông lập tức xôn xao.
"Người ta đã nhường đến mức đó rồi."
"Còn không chịu buông tha sao?"
"Dù là vợ chính thức cũng đâu thể độc ác như vậy."
Tôi bước đến trước mặt cô ta.
"Cô nói..."
"Tôi ép cô?"
Kiều Mạn nghẹn ngào.
"Chị đình chỉ công việc của em."
"Còn đem chuyện riêng tư của em cho cả công ty xem."
Mẹ Trình lập tức tiếp lời.
"Chính cô muốn ép nó rời đi."
"Còn muốn hại cả đứa bé trong bụng nó."
Tôi đảo mắt nhìn những chiếc điện thoại đang chĩa về phía mình.
"Được."
"Đã có nhiều người chứng kiến như vậy..."
"Thì hôm nay nói cho rõ luôn."
Trong mắt Kiều Mạn thoáng hiện lên vẻ hoảng loạn.
Tôi lấy ra một bản hồ sơ khám bệnh.
"Bức ảnh nằm viện cô đăng hôm qua..."
"Là ảnh chụp từ ba tháng trước."
Sắc mặt Kiều Mạn lập tức thay đổi.
Tôi tiếp tục nói:
"Hôm qua..."
"Cô hoàn toàn không hề nhập viện."
"Cô đang ở spa làm liệu trình chăm sóc."
"Hóa đơn thanh toán..."
"Đều ở đây."
Đám đông lập tức im bặt.
Mẹ Trình vội chen ngang.
"Thì đã sao?"
"Phụ nữ mang thai thì không được chăm sóc à?"
Tôi nhìn bà ta.
"Được."
"Nhưng..."
"Không được dùng ảnh cũ để lừa người khác."
Kiều Mạn nghiến chặt răng.
"Em chỉ là..."
"Quá sợ hãi."
Tôi gật đầu.
"Vậy còn cái này?"
Tôi lấy thêm một bản ghi chép tin nhắn.
"Cô nhờ bạn mình liên hệ các tài khoản mạng xã hội để đăng bài."
"Ngay cả tiêu đề..."
"Cô cũng chuẩn bị sẵn."
"Mục đích là biến tôi thành người vợ chính thức ỷ thế hiếp người."
Kiều Mạn lập tức lao tới định cướp tài liệu.
Nhưng Lục Hành Chu đã đứng chắn ngay trước mặt tôi.
Lập tức...
Không khí trong đám đông đổi chiều.
"Hóa ra là diễn kịch à?"
"Lấy cả đứa bé ra để bán thảm."
"Đúng là quá thất đức."
Mẹ Trình sốt ruột hét lớn.
"Mọi người đừng để cô ta lừa!"
Tôi quay sang nhìn bà ta.
"Bà Trình."
"Hôm qua bà nói..."
"Sáu năm tôi không có con là lỗi của tôi."
"Vậy hôm nay..."
"Tôi cũng muốn hỏi bà một câu."
"Bà đã từng xem báo cáo khám sức khỏe của con trai mình..."
"Từ ba năm trước chưa?"
Sắc mặt mẹ Trình...
Trong nháy mắt trắng bệch.
Trình Nghiễn vừa lúc chạy đến.
"Hứa Vãn!"
Giọng anh ta trầm hẳn xuống.
"Im đi."
Tôi nhìn anh ta.
"Anh sợ cái gì?"
Kiều Mạn cũng quay sang nhìn Trình Nghiễn.
"Báo cáo khám sức khỏe gì vậy?"
Sắc mặt Trình Nghiễn vô cùng khó coi.
Nhưng tôi không nói tiếp.
Chỉ lặng lẽ cất tập tài liệu trở lại túi xách.
"Muốn biết..."
"Ngày mai, trong bữa cơm họ hàng, cứ hỏi anh ta."
Mẹ Trình lập tức xông tới.
"Cô không được đến!"
Tôi bình thản đáp:
"Chẳng phải nhà các người thích nhất là để họ hàng đứng ra phân xử sao?"
"Vậy ngày mai..."
"Tôi sẽ đích thân đến."
Bữa cơm họ hàng của nhà họ Trình được tổ chức vào tối hôm sau.
Ban đầu mẹ Trình còn định hủy.
Nhưng chuyện đã truyền đi khắp nơi.
Họ hàng đều nghe được tin, chẳng ai chịu vắng mặt.
Lúc tôi đến...
Trong phòng riêng đã chật kín người.
Kiều Mạn cũng có mặt.
Cô ta ngồi cạnh mẹ Trình, trông chẳng khác nào nửa bà chủ của nhà họ Trình.
Vừa nhìn thấy tôi, sắc mặt Trình Nghiễn lập tức trầm xuống.
"Em đúng là dám đến."
Tôi khẽ cười.
"Chẳng phải mẹ anh mời tôi đến để phân xử sao?"
Mẹ Trình cười lạnh.
"Được."
"Đã muốn phân xử thì phân xử cho rõ."
"Hôm nay mọi người đều có mặt."
"Cô nói xem."
"Gả vào nhà họ Trình sáu năm."
"Một đứa con cũng không sinh nổi."
"Nhà họ Trình chúng tôi muốn có người nối dõi."
"Có gì sai?"
Vài người họ hàng lập tức gật đầu.
"Nói thì khó nghe, nhưng cũng có lý."
"Vợ chồng không có con đúng là chuyện lớn."
Kiều Mạn cúi đầu, giả vờ dịu dàng.
"Bác gái..."
"Bác đừng nói nữa."
"Chị Hứa sẽ buồn."
Tôi nhìn cô ta.
"Cô đúng là rất biết thay người khác buồn."
Mẹ Trình hừ lạnh.
"Cô bớt nói kháy đi."
Tôi lấy một bản báo cáo khám sức khỏe đặt lên bàn.
"Ba năm trước..."
"Trình Nghiễn từng đi khám."
"Kết quả cho thấy..."
"Anh ta cần phải điều trị."
Trong chớp mắt...
Cả căn phòng im phăng phắc.
Trình Nghiễn bật dậy.
"Hứa Vãn!"
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
"Bản báo cáo này..."
"Chính anh là người giấu đi."
"Anh lại nói với tôi..."
"Người có vấn đề là tôi."
"Mỗi năm mẹ anh đều ép tôi uống thuốc."
"Đi lễ cầu con."
"Uống đủ loại thuốc dân gian."
"Bây giờ..."
"Các người lại nói nhà họ Trình không thể tuyệt tự."
Tôi quay sang Kiều Mạn.
"Vậy..."
"Tôi cũng rất muốn biết."
"Đứa bé trong bụng cô..."
"Rốt cuộc là từ đâu mà có?"
Gương mặt Kiều Mạn lập tức trắng bệch.
Đôi đũa trên tay mẹ Trình rơi thẳng xuống bàn.
Cả phòng lập tức nổ tung.
"Ý là sao?"
"Đứa bé..."
"Không phải con của Trình Nghiễn?"
Kiều Mạn đứng bật dậy.
"Chị vu khống tôi!"
Tôi bình thản đáp:
"Có phải hay không..."
"Cứ làm xét nghiệm huyết thống là biết."
Sắc mặt Trình Nghiễn xấu đến cực điểm.
"Đủ rồi!"
"Tất cả im hết cho tôi!"
Kiều Mạn vừa khóc vừa nắm lấy tay anh ta.
"Anh Trình."
"Anh phải tin em."
Trình Nghiễn nhìn chằm chằm cô ta.
"Vậy trước tiên em nói cho anh biết."
"Đứa bé..."
"Rốt cuộc có phải con anh không?"
Kiều Mạn sững sờ.
"Anh..."
"Anh nghi ngờ em?"
Mẹ Trình cũng bắt đầu hoảng hốt.
"Nghiễn à."
"Chuyện này không thể nói bừa được."
Tôi nhàn nhạt lên tiếng.
"Tôi đâu có khẳng định..."
"Đứa bé chắc chắn không phải của anh."
"Tôi chỉ muốn nói..."
"Người các người nên hỏi cho rõ..."
"Không phải là tôi."
Ánh mắt của tất cả họ hàng nhìn Kiều Mạn...
Đều thay đổi.
Kiều Mạn không chịu nổi nữa, ôm mặt chạy ra ngoài.
Trình Nghiễn đuổi theo được hai bước...
Rồi lại dừng lại.
Anh ta quay đầu nhìn tôi.
"Em hài lòng chưa?"
Tôi bình thản đáp:
"Còn sớm lắm."
Mẹ Trình chỉ thẳng vào tôi.
"Cô đã hủy hoại thanh danh của nhà họ Trình!"
Tôi hỏi ngược lại:
"Thanh danh của nhà họ Trình..."
"Là do tôi bắt các người đưa một cô tiểu tam đang mang thai lên bàn ăn sao?"
Không còn ai đứng ra bênh vực bà ta nữa.
Tôi cầm túi xách lên.
"Sáng mai..."
"Thỏa thuận ly hôn sẽ được gửi đến văn phòng của anh."
"Anh ký hay không..."
"Cũng không ảnh hưởng đến quá trình giải quyết."
Khi tôi vừa bước đến cửa.
Trình Nghiễn gọi tôi lại.
"Hứa Vãn."
Tôi dừng chân.
Anh ta nhìn tôi.
"Chúng ta..."
"Nhất định phải đi đến mức này sao?"
Tôi quay đầu.
"Là anh..."
"Đã đưa người phụ nữ khác lên chính bàn ăn của tôi trước."