Ông Trương không hề do dự.
Ông cầm bút ký ngay.
"Tôi tin Vân Đỉnh."
Người khách thứ hai cũng ký.
Rồi người thứ ba.
Người thứ tư.
Nụ cười trên mặt Kiều Mạn...
Biến mất từng chút một.
Tôi thu lại các bản hợp đồng.
"Cô Kiều."
"Hôm nay cô sắp xếp buổi gặp này..."
"Hiệu quả thật không tệ."
Ông Trương quay sang nhìn cô ta.
"Lần sau..."
"Đừng lấy chuyện tình cảm để hẹn chúng tôi nữa."
"Làm ăn..."
"Không ai đủ mặt mũi để theo những màn kịch như thế."
Kiều Mạn lại sắp bật khóc.
Ông Trương đứng dậy luôn.
"Đừng khóc."
"Tôi cũng có con gái."
"Thật sự không chịu nổi kiểu diễn này."
Sau khi các khách hàng rời đi...
Trình Nghiễn vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Không nhúc nhích.
Kiều Mạn khẽ nói:
"Anh Trình."
"Em chỉ muốn giúp anh."
Trình Nghiễn nhìn cô ta.
"Giúp?"
"Em vừa khiến anh mất đi lòng tin của bốn khách hàng lớn."
Kiều Mạn lập tức im bặt.
Tôi đứng dậy.
"Mười giờ sáng mai."
"Họp Hội đồng quản trị."
Trình Nghiễn ngẩng đầu nhìn tôi.
"Lần này..."
"Em lại muốn làm gì?"
Tôi đáp:
"Bầu Tổng giám đốc mới."
Đến ngày họp Hội đồng quản trị.
Đó cũng là lần cuối cùng Trình Nghiễn cố gắng lật ngược tình thế.
Anh ta mang theo một bản hợp đồng cũ.
"Thưa các vị."
"Đơn hàng quốc tế đầu tiên năm đó..."
"Bên ký hợp đồng là tôi."
"Còn cái gọi là công lao của Hứa Vãn..."
"Cùng lắm chỉ là giúp tôi dịch vài email."
"Công ty có được ngày hôm nay..."
"Là nhờ tôi."
"Không phải cô ấy."
Một vài thành viên Hội đồng quản trị bắt đầu dao động.
Trình Nghiễn lập tức chớp lấy cơ hội.
"Tôi thừa nhận..."
"Đời sống cá nhân của tôi có sai."
"Nhưng công ty..."
"Không thể vì chuyện riêng mà bị hủy hoại."
Kiều Mạn ngồi ở hàng ghế dự thính lập tức tiếp lời.
"Bao nhiêu năm nay..."
"Anh Trình ngày nào cũng làm việc đến khuya."
"Mọi người đều nhìn thấy."
Vài nhân viên kỳ cựu cũng khẽ gật đầu.
"Tổng giám đốc Trình đúng là rất tận tâm."
Tôi vẫn im lặng.
Không vội lên tiếng.
Lục Hành Chu chậm rãi đứng dậy.
"Anh Trình."
"Anh nói đơn hàng quốc tế đầu tiên là nhờ anh."
"Vậy..."
"Hẳn anh phải rất quen người phụ trách phía đối tác năm đó."
Trình Nghiễn đáp ngay:
"Tất nhiên."
Đúng lúc ấy...
Cửa phòng họp mở ra.
Một người phụ nữ trung niên bước vào.
Sắc mặt Trình Nghiễn lập tức cứng đờ.
Lục Hành Chu giới thiệu:
"Đây là bà Lương."
"Người từng phụ trách khu vực châu Á của công ty đối tác năm đó."
Bà Lương nhìn Trình Nghiễn.
"Tổng giám đốc Trình."
"Lâu rồi không gặp."
Trình Nghiễn miễn cưỡng nở nụ cười.
"Chào bà Lương."
Bà Lương bình thản nói:
"Năm đó..."
"Sở dĩ tôi đồng ý ký hợp đồng."
"Là vì cô Hứa."
"Báo giá của anh không hề có lợi thế."
"Phương án cũng rất bình thường."
"Chính cô Hứa đứng ra bảo đảm với tôi."
"Nói rằng anh là người chịu làm việc nghiêm túc."
Cả phòng họp...
Lại chìm vào im lặng.
Bà Lương tiếp tục:
"Hơn nữa..."
"Ba lần gia hạn hợp đồng sau này..."
"Đều do chính cô Hứa trực tiếp trao đổi với tôi."
Bà nhìn thẳng vào Trình Nghiễn.
"Tổng giám đốc Trình."
"Không phải đến bây giờ..."
"Anh vẫn nghĩ..."
"Tôi ký hợp đồng là vì anh đấy chứ?"
Sắc mặt Trình Nghiễn...
Khó coi đến cực điểm.
Kiều Mạn không nhịn được, lên tiếng:
"Nhưng người ký trên hợp đồng là anh Trình."
Bà Lương liếc nhìn cô ta.
"Người ký tên..."
"Không có nghĩa người đó là người tạo nên công lao."
Tôi nhìn Trình Nghiễn.
"Anh cướp công lao của người khác quá lâu..."
"Lâu đến mức ngay cả chính anh cũng tin rằng đó là của mình."
Trình Nghiễn nghiến chặt răng.
"Hứa Vãn."
"Em nhất định phải dẫm đạp anh xuống tận bùn mới chịu sao?"
Tôi bình thản đáp:
"Không phải tôi đạp anh xuống."
"Là ngay từ đầu..."
"Anh đã đứng nhầm chỗ."
Cuộc bỏ phiếu chính thức bắt đầu.
Kết quả cuối cùng.
Lục Hành Chu được bổ nhiệm làm Tổng giám đốc lâm thời.
Còn tôi...
Chính thức giữ chức Đại diện điều hành của Hội đồng quản trị.
Ngay khi kết quả được công bố.
Kiều Mạn bật dậy.
"Không công bằng!"
Một vị giám đốc lạnh lùng nói:
"Cô Kiều."
"Cô không có quyền phát biểu."
Cô ta còn định lên tiếng.
Nhưng đã bị nhân viên mời ra ngoài.
Đứng ngoài cửa, cô ta vẫn không cam lòng hét lớn:
"Hứa Vãn!"
"Đừng vội đắc ý!"
"Anh Trình sẽ không để yên chuyện này đâu!"
Tôi nhìn cô ta.
"Trước tiên..."
"Cô nên nghĩ xem."
"Làm thế nào để vượt qua đợt thẩm tra lại hồ sơ tuyển dụng của mình."
Gương mặt Kiều Mạn lập tức tái mét.
Trình Nghiễn vẫn ngồi nguyên trên ghế.
Rất lâu...
Anh ta không hề nhúc nhích.
Sau khi cuộc họp kết thúc.
Cuối cùng anh ta cũng mở miệng.
"Vãn Vãn..."
"Anh sai rồi."
Tôi dừng bước.
Anh ta nhìn tôi.
"Anh sẽ cắt đứt với Kiều Mạn."
"Chuyện đứa bé..."
"Anh cũng sẽ điều tra cho rõ."
"Chúng ta..."
"Bắt đầu lại được không?"
Tôi nhìn anh ta.
"Trình Nghiễn."
"Bây giờ anh muốn quay đầu."
"Không phải vì anh yêu tôi."
"Mà vì..."
"Anh đã mất đi vị trí của mình."
Sắc mặt Trình Nghiễn cứng đờ.
"Sao em có thể nghĩ anh như vậy?"
Tôi khẽ cười.
"Bởi vì..."
"Cuối cùng tôi cũng nhìn rõ con người anh."