Trình Nghiễn liếc nhìn tôi.
Tôi cũng nhìn lại anh ta.
Anh ta im lặng vài giây.
Nụ cười trên mặt Hứa Yên càng sâu hơn.
“Anh không cần phải e ngại.”
“Mọi người chỉ muốn biết sự thật.”
Cuối cùng, Trình Nghiễn cũng lên tiếng:
“Không phải.”
Nụ cười trên mặt Hứa Yên cứng lại.
Trình Nghiễn nói:
“Là cô ấy giúp tôi.”
“Nếu không có Hứa Vãn, Trình thị đã không thể cầm cự đến khi nhận được khoản đầu tư của Vân Đỉnh.”
Cả bàn ăn lập tức im lặng.
Hứa Yên không ngờ anh ta lại nói như vậy.
“Anh Trình, anh không cần phải nói đỡ cho em ấy.”
Trình Nghiễn cười khổ.
“Trước đây tôi đã cướp quá nhiều công lao của cô ấy.”
“Bây giờ tôi không muốn tiếp tục cướp nữa.”
Tôi cũng có chút bất ngờ.
Sắc mặt Hứa Yên vô cùng khó coi.
Cô ta còn định tìm cách cứu vãn tình hình.
Nhưng đúng lúc ấy, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng ồn ào.
Kiều Mạn xông thẳng vào.
“Trình Nghiễn!”
Kiều Mạn vừa bước vào đã nhìn thấy cả sảnh đầy người, rồi ánh mắt dừng lại trên người Hứa Yên.
“Hóa ra mọi người đều ở đây.”
Cô ta cười, nhưng nụ cười đầy vẻ cay độc.
“Vừa hay.”
“Hôm nay tôi cũng có chuyện muốn nói.”
Hứa Yên cau mày.
“Ai cho cô ta vào?”
Kiều Mạn chỉ thẳng vào cô ta.
“Chẳng phải chính cô cho người tìm tôi sao?”
“Cô nói chỉ cần tôi đến đây làm loạn, sẽ cho tôi năm trăm nghìn tệ.”
Cả sảnh lập tức xôn xao.
Sắc mặt Hứa Yên trắng bệch.
“Cô nói bậy!”
Kiều Mạn lấy điện thoại ra.
“Tôi có đầy đủ lịch sử chuyển khoản.”
Hứa Yên lập tức lao tới định cướp lấy.
Kiều Mạn nhanh chóng né tránh, giơ cao chiếc điện thoại.
“Mọi người xem đi.”
“Cô Hai nhà họ Hứa bỏ tiền thuê tiểu tam đến phá đám.”
“Đây là gia giáo của nhà giàu sao?”
Hứa Yên tức đến run người.
“Loại người như cô cũng xứng nói tôi?”
Kiều Mạn cười lớn.
“Đúng.”
“Tôi không xứng.”
“Nhưng chính cô lại đi tìm loại người như tôi.”
Tôi vẫn ngồi yên tại chỗ.
Lặng lẽ nhìn hai người họ cắn xé lẫn nhau.
Chú hai đập mạnh xuống bàn.
“Hứa Yên!”
Hứa Yên lập tức hoảng hốt.
“Ba!”
“Con không có!”
“Là cô ta tống tiền con!”
Tôi chậm rãi lên tiếng.
“Chuyển khoản là thật.”
“Tin nhắn cũng là thật.”
Hứa Yên quay phắt sang nhìn tôi.
“Em biết từ trước rồi?”
Tôi đáp:
“Ngay từ ngày chị tìm Kiều Mạn.”
“Tôi đã biết rồi.”
Mặt Hứa Yên càng trắng hơn.
“Biết rồi mà em vẫn đến?”
Tôi đặt đôi đũa xuống.
“Nếu không đến…”
“Làm sao được tận mắt xem chị mất sạch thể diện trước mọi người?”
Nụ cười trên mặt Kiều Mạn cũng biến mất.
Cô ta vốn tưởng mình sẽ lấy được số tiền kia.
Nào ngờ Hứa Yên bị bắt quả tang.
Tiền cũng không lấy được.
Trình Nghiễn nhìn cảnh tượng trước mắt, khẽ cất tiếng:
“Thật quá mất mặt.”
Tôi nhìn anh ta.
“Đây mới gọi là…”
“Chuyện của quá khứ.”
Sau bữa tiệc.
Hứa Yên bị gia tộc đình chỉ mọi chức vụ.
Kiều Mạn bị bảo vệ mời ra ngoài.
Trước khi rời đi, Trình Nghiễn nhìn tôi.
“Cảm ơn em…”
“Vì đã không để anh tiếp tục mất mặt.”
Tôi bình thản đáp:
“Không phải vì anh.”
Anh ta khẽ gật đầu.
“Anh biết.”