Ngày hôm sau, Trình thị tổ chức cuộc họp toàn thể nhân viên.
Trình Nghiễn cũng có mặt.
Nhưng anh ta không còn ngồi ở vị trí chủ tọa.
Chỉ lặng lẽ ngồi ở hàng ghế thứ hai.
Kiều Mạn đi theo bên cạnh, hai mắt đỏ hoe như thể vừa chịu oan ức tày trời.
Toàn bộ khán phòng đã kín chỗ.
Vừa nhìn thấy tôi, Trình Nghiễn lạnh giọng:
"Hứa Vãn, em nhất định phải làm đến mức cả công ty đều biết chuyện sao?"
Tôi bình tĩnh đáp:
"Đoạn tâm thư đó không phải tôi đăng."
Kiều Mạn cắn môi.
"Em chỉ nói sự thật."
"Sự thật?"
Tôi mở màn hình trình chiếu.
"Vậy thì..."
"Chúng ta xem từng chuyện một."
Trang đầu tiên.
Là văn bản xác minh trình độ học vấn của cô ta.
Trang thứ hai.
Là toàn bộ lịch sử cô ta và Trình Nghiễn cùng ở chung khách sạn.
Trang thứ ba.
Là bảng kê chi tiết các khoản Trình Nghiễn dùng tiền công ty để thanh toán.
Trang thứ tư.
Là bài viết dài hôm qua của Kiều Mạn đặt cạnh toàn bộ chứng cứ đối chiếu.
Cả hội trường lập tức náo động.
Kiều Mạn đứng bật dậy.
"Đó đều là quyền riêng tư của tôi!"
Tôi nhìn cô ta.
"Lúc cô dùng cái gọi là quyền riêng tư để bán thảm, giành sự thương hại..."
"Sao cô không nhớ đến hai chữ 'riêng tư'?"
"Bây giờ chứng cứ được đưa ra..."
"Cô mới nhớ mình còn có quyền riêng tư?"
Trình Nghiễn hạ thấp giọng.
"Hứa Vãn, đủ rồi."
Tôi quay sang nhìn anh ta.
"Vẫn chưa đến lượt anh."
Màn hình chuyển sang trang khác.
Là những đơn xin công tác giả mạo do chính Trình Nghiễn ký.
Đại diện Hội đồng quản trị đứng dậy.
"Thưa anh Trình."
"Công ty sẽ truy cứu toàn bộ thiệt hại liên quan."
Sắc mặt Trình Nghiễn tái mét.
"Tôi có thể bồi thường."
Tôi bình thản nói:
"Hoàn tiền..."
"Chỉ là bước đầu tiên."
"Anh còn nợ công ty một lời giải thích công khai."
Trình Nghiễn siết chặt nắm tay.
Đúng lúc ấy, Kiều Mạn đột nhiên lên tiếng.
"Anh Trình, anh đừng sợ."
"Chị ấy chỉ muốn ép anh cúi đầu thôi."
Tôi nhìn cô ta.
"Nếu đã thương anh ta như vậy..."
"Hay là trước tiên cô trả lại toàn bộ số tiền công ty đã chi cho cô đi."
Kiều Mạn lập tức đứng cứng tại chỗ.
Phía dưới đã có người bật cười.
Mặt cô ta đỏ bừng.
"Đó là quà anh Trình tặng em."
Tôi hỏi lại:
"Tiền đó từ đâu mà có..."
"Cô thật sự không biết sao?"
Kiều Mạn lập tức im bặt.
Tôi bước lên phía trước.
"Hôm nay tôi chỉ nói một câu."
"Vị trí của người khác..."
"Không phải cứ khóc vài tiếng là có thể cướp được."
Cả hội trường bỗng yên lặng.
Kiều Mạn ôm bụng.
"Em... em không khỏe."
Trình Nghiễn lập tức chạy tới đỡ cô ta.
"Hứa Vãn."
"Cô ấy đang mang thai."
"Em nhất định phải ép chết cô ấy mới chịu sao?"
Tôi nhìn anh ta.
"Là tôi ép cô ta mang thai à?"
Trong hội trường, có người không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Mặt Trình Nghiễn đỏ bừng vì mất mặt.
Kiều Mạn cũng không diễn nổi nữa, đành để anh ta dìu ra ngoài.
Nhưng hai người chưa đi xa.
Ngoài cửa vẫn vọng vào tiếng Kiều Mạn.
"Anh Trình..."
"Anh nói sẽ bảo vệ em mà."
Trình Nghiễn cố nén cơn giận.
"Em có thể bớt nói vài câu được không?"
"Bây giờ bản thân anh còn đang đầy rắc rối."
Kiều Mạn bật khóc.
"Anh trách em sao?"
Trình Nghiễn quát khẽ:
"Nếu không phải em nhất quyết dọn vào nhà Hứa Vãn..."
"Thì mọi chuyện đã không thành ra thế này!"