Sáng sớm hôm sau, Lâm Thi Hàm đã mò đến siêu thị.
Sao tôi biết á?
Đại Tráng gửi cho tôi ảnh chụp màn hình camera bên ban quản lý tòa nhà.
Trong hình, Lâm Thi Hàm mặc bộ vest mới mua, đi giày cao gót, dáng vẻ đẩy cửa bước vào siêu thị như đang đi thảm đỏ.
“Cười chết mất.” Đại Tráng nhắn kèm theo một tràng “haha”.
Tôi đang ngồi ký tài liệu trong văn phòng trên tầng cao nhất của công ty, ngẩng lên nhìn điện thoại một cái, không nhắn lại.
Trên bàn bày sáu bản hợp đồng, toàn là hợp đồng gia hạn thuê mặt bằng ở khu phố Triều Dương.
Khu phố đó có mười hai mặt bằng kinh doanh, thì tám cái là của tôi.
Riêng tòa nhà có cái siêu thị đó, cả tòa – từ hầm gửi xe đến sân thượng, trên sổ đỏ đều ghi rõ rành rành tên: Lâm Hạ.
Năm năm trước mẹ tôi bảo muốn mở siêu thị, tôi bỏ tiền sửa chữa, bỏ tiền nhập hàng, nhờ người làm giấy phép kinh doanh cho bà.
Nhưng bản thân tòa nhà đó vốn là của tôi.
Mẹ tôi luôn đinh ninh đó là mặt bằng đi thuê.
Không, chính xác mà nói, mẹ tôi hoàn toàn không biết chủ nhà là ai.
Mỗi tháng bà chuyển tiền thuê vào tài khoản của một công ty tên là “Công ty TNHH Quản lý Bất động sản Tráng Hạ”.
Tráng – Vương Đại Tráng. Hạ – Lâm Hạ.
【Lúc đặt tên, Đại Tráng cứ nằng nặc đòi để tên nó lên trước, bảo là “Tráng Hạ” nghe nó khỏe khoắn, bề thế. Tôi bảo ừ, ông vui là được.】
“Sếp Lâm.” Thư ký gõ cửa bước vào, “Khách thuê bên siêu thị đường Triều Dương gọi điện tới, hỏi sao tiền thuê tháng này tự nhiên lại tăng lên.”
“Tăng à?” Tôi chẳng buồn ngẩng đầu, tiếp tục ký.
“Không tăng, là khôi phục lại giá gốc ạ. Trước đó hệ thống luôn báo giá giảm giá.”
“Ừ, bảo cô ta trên hợp đồng viết bao nhiêu thì thu bấy nhiêu, trước đây là chương trình ưu đãi của hệ thống, giờ hết hạn ưu đãi rồi.”
Thư ký nhịn cười: “…Vâng ạ.”
Cửa đóng lại.
Tôi dựa vào lưng ghế, xoay nửa vòng.
Ngoài cửa kính sát đất là đường chân trời của toàn thành phố.
Văn phòng này nằm ở tòa nhà văn phòng cao nhất khu CBD (Trung tâm thương mại), tiền thuê mỗi tháng 180 ngàn tệ (hơn 600 triệu VNĐ). Nhưng tòa nhà này là của người ta, chỗ này là tôi đi thuê thật.
Điện thoại lại rung.
Mẹ tôi.
“Alo.”
“Lâm Hạ! Cái tiền thuê nhà mày nói hôm qua là sao! Chị mày vừa tới siêu thị, người ta bảo tiền thuê tháng này là 68.000 tệ?! Trước đây chẳng phải là 34.000 sao?!”
“Thì tăng giá thôi mẹ.”
“Tăng gấp đôi á?! Làm gì có kiểu tăng giá như thế!”
“Mẹ, là khôi phục lại giá gốc. Trước đó là có ưu đãi, giờ hết hạn khuyến mãi rồi.”
“Khuyến mãi cái gì mà—”
“Mẹ.” Tôi ngắt lời bà, “Chuyện này mẹ đi mà tìm công ty quản lý tòa nhà mà bàn. Nói với con có ích gì, con chỉ là một đứa người dưng bị gạch tên khỏi di chúc, con thì làm được cái gì?”
Đầu dây bên kia im lặng mất hai giây.
Sau đó — cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống, khẽ cười.
Buổi trưa, Đại Tráng đạp cửa văn phòng tôi bước vào.
“Bà đoán xem có chuyện gì?” Tay nó giơ điện thoại, vẻ mặt hưng phấn như trúng độc đắc.
“Bà chị bà — à không, Lâm Thi Hàm, bả gọi điện đến ban quản lý! Gào vào mặt cô bé lễ tân suốt nửa tiếng đồng hồ! Bảo đòi gặp giám đốc!”
“Lễ tân bảo sao?”
“Bảo sếp đi công tác rồi.”
“Công tác thật mà.” Tôi chỉ vào đống hợp đồng trên bàn, “Đang đi công tác về mặt tinh thần.”
“Bả còn nói sẽ đến Cục quản lý thị trường để tra thông tin công ty mình.” Đại Tráng ngồi phịch xuống sô pha.
“Cứ để bả tra.”
“Tra ra thì cũng là tên tôi thôi.” Đại Tráng vắt chéo chân, “Người đại diện pháp luật: Vương Đại Tráng. Nghe bá đạo chưa.”
“Bá đạo cái rắm, đợt kiểm tra thường niên lần trước ông còn chả tìm nổi cái mã xác nhận.”
“Thì tại mới đổi điện thoại mà—”
Tôi lười cãi nhau với nó, tiếp tục xem tài liệu.
Ba giờ chiều, điện thoại lại đổ chuông.
Lâm Thi Hàm.
Tôi chần chừ một giây, rồi bắt máy.
“Hạ à.”
Tiếng “Hạ à” thốt ra từ miệng chị ta làm tôi nổi hết da gà.
Hai mươi năm rồi, số lần chị ta gọi tôi thân thiết thế này đếm không quá mười lần. Mà lần nào cũng là lúc cần xin xỏ cái gì đó.
“Nói đi.”
“Chuyện tiền thuê nhà ấy… em có quen người bên ban quản lý không? Có thể nói đỡ giúp chị một câu được không?”
“Không quen.”
“Nhưng ban nãy em vừa nói—”
“Em nói thật đấy. Chị cứ tìm ban quản lý mà đàm phán.”
“Người ta bảo sếp đi công tác rồi! Không liên lạc được!”
“Thế thì đợi ông ấy về.”
“Nhưng tiền thuê nhà tháng này—”
“Đóng đúng hạn đi.” Giọng tôi phẳng lặng như mặt hồ, “Trên hợp đồng ghi rõ rồi, trễ hạn một ngày phạt vi phạm 0,5%.”
“Sao em biết trên hợp đồng ghi gì?!”
【Vì hợp đồng là do tôi tự tay soạn mà.】
“Đoán thôi. Thường hợp đồng nào chả viết thế.” Tôi nói, “Không có chuyện gì khác thì em cúp đây.”
“Lâm Hạ!”
“Hả?”
“Có phải em cố ý không?”
Tôi bật cười.
“Chị à, một đứa nghèo kiết xác bị đá khỏi di chúc như em thì cố ý cái gì cơ chứ?”
Cúp máy.
Đại Tráng từ sô pha thò đầu sang: “Cái giọng điệu này của bà, tuyệt cú mèo.”
“Giống một con cừu non làm công ăn lương bị xã hội vùi dập không?”
“Giống. Quá giống. Ảnh hậu cũng không diễn thật bằng bà.”
Tôi tắt điện thoại, ký nốt bản hợp đồng cuối cùng.
Tòa số 12 đường Triều Dương, nơi mở siêu thị.
Tiền thuê gia hạn: 68.000 tệ/tháng (khoảng 230 triệu VNĐ).
Thời hạn: 1 năm.
Điều khoản đặc biệt: Không chiết khấu, không giảm giá, trễ hạn tính lãi phạt theo ngày.
Ngòi bút lướt trên mặt giấy, dứt khoát lưu loát.
【Chị à, cái siêu thị chị vừa được thừa kế ấy.】
【Tiền thuê một năm là hơn 810 ngàn tệ (gần 2,8 tỷ VNĐ).】
【Chị đoán xem siêu thị đó một năm kiếm được bao nhiêu tiền?】
【Đáp án là: 150 ngàn tệ (khoảng 500 triệu VNĐ).】
【Mà đó là con số khi CÓ EM điều hành đấy nhé.】