Ngày quá hạn thứ 30.
Thư luật sư đã đến nơi.
Lúc Đại Tráng gọi cho tôi, tôi đang squat đẩy tạ ở phòng gym.
“Gửi rồi.”
“Ừ.”
“Bà đoán xem ai nhận?”
“Mẹ tôi?”
“Chị bà. Bóc ra xem ngay trước mặt mấy người họ hàng.” Giọng Đại Tráng không giấu được vẻ hả hê, “Nghe nói mặt mũi tái mét ngay tại trận.”
“Rồi sao nữa?”
“Rồi mẹ bà gọi điện tới ban quản lý nhà mình. Chửi xối xả vào mặt cô bé lễ tân suốt hai chục phút.”
“Cô bé lễ tân có sao không?”
“Khóc luôn rồi. Tôi vừa thưởng nóng 200 tệ tiền an ủi tinh thần.”
“Ghi vào sổ nợ của tôi.”
“Bà không mềm lòng thật à?”
Thanh tạ tôi nâng được một nửa, dừng lại.
“Đại Tráng.”
“Hả?”
“Ông biết tại sao tôi luôn giấu việc mình là chủ mớ tài sản này không?”
“Sao?”
“Vì tôi luôn nghĩ, không nói ra cũng chẳng sao cả.”
Thanh tạ được hạ xuống giá đỡ.
“Chỉ cần bà ấy coi tôi là con gái — dù chỉ là nói ngoài miệng thôi — thì mấy thứ này cho bà ấy cũng có sao đâu.”
“Nhưng bả đá bà ra rìa rồi.”
“Ừ.” Tôi lấy khăn lau mồ hôi, “Bà ấy không cần tôi nữa.”
“…”
“Vậy thì thứ gì của tôi, tôi thu hồi lại. Lẽ thường tình thôi.”
Đại Tráng im lặng vài giây.
“Người chị em.”
“Hả?”
“Hôm nào mời bà đi ăn xiên nướng.”
“Ông mời?”
“Tôi mời.”
“Được. Chốt kèo nhé—”
“Nhưng bà trả tiền.”
“…Vương Đại Tráng đồ chó đẻ.”
Cúp máy.
Tôi thay quần áo, lái xe về công ty.
Đường về đi ngang qua phố Triều Dương, tôi cố tình đi vòng qua một chút.
Nhìn từ xa đã thấy trước cửa siêu thị tụ tập một đám đông.
Không phải xếp hàng mua đồ.
Mà là đứng xem náo nhiệt.
Trên cửa kính siêu thị dán một tờ giấy —
“Cửa hàng tạm ngưng kinh doanh, đang tiến hành điều chỉnh nội bộ.”
Tôi giảm tốc độ, nhìn thêm một cái.
Bên trong siêu thị tối om.
Mấy ông bà già ngoài cửa đang xì xầm: “Khai trương chưa được bao lâu mà sếp mới đã bỏ trốn rồi à?”
“Trốn đâu mà trốn, nghe bảo nhận Thư luật sư rồi.”
“Cô con gái này làm ăn dở quá; cái cô gái trông quán hồi xưa tốt biết mấy, lúc nào cũng tươi cười hớn hở…”
Tôi đạp chân ga, rời đi.
【”Cô gái trông quán hồi xưa” chính là tôi đây.】
Chiều hôm đó, nhóm chat gia đình nổ tung.
Mẹ tôi, chú hai, cô cả, thím ba, thậm chí cả cái ông anh họ xa tít tắp bình thường chưa bao giờ ngoi lên cũng xuất hiện.
Chủ đề chỉ có một: Ban quản lý đã gửi Thư luật sư, không đóng tiền nữa thì họ sẽ kiện ra tòa để thu hồi mặt bằng.
Mẹ tôi tag thẳng tôi trong nhóm: “@Lâm Hạ Mày nghe điện thoại ngay!”
Tôi không rep.
“Lâm Hạ mày có chút lương tâm nào không thế!”
Không rep.
“Đó là mẹ ruột của mày! Là chị ruột của mày!”
【Phải rồi. Người mẹ ruột tự tay gạch tên tôi khỏi di chúc. Chữ “ruột” này, còn chẳng đáng giá bằng mấy câu khen ngợi của các ông bà già đứng hóng chuyện ngoài cửa siêu thị.】
Tôi bấm rời khỏi nhóm.
Ba phút sau, Đại Tráng nhắn tin: “Bà out nhóm rồi à?”
“Ừ.”
“Mẹ bà lại gọi cho ban quản lý. Bảo là muốn kiện ngược lại mình.”
“Cứ để bà ấy kiện.”
“Chuỗi bằng chứng đầy đủ không?”
“Hợp đồng, sao kê thanh toán, giấy nhắc nợ, Thư luật sư, không thiếu một món.”
“Thế thì thắng chắc.”
“Ừ.”
Tôi mở một tệp tài liệu khác.
Bên trong là toàn bộ sổ sách gốc của siêu thị.
Mỗi một khoản tiền tôi đắp vào, mỗi một lịch sử chuyển khoản nhập hàng lúc rạng sáng, mỗi một tờ hóa đơn sửa chữa hỏng hóc do tôi đứng ra trả.
5 năm trời.
Từng đồng từng hào, rõ ràng rành mạch.
Không phải tôi chuẩn bị sẵn cho ngày hôm nay —
Mà đó là thói quen cố hữu của tôi.
Làm việc gì cũng lưu lại dấu vết. Sống trên đời phải chừa đường lui.
Nhưng nếu người ta đã chặn đường sống của tôi.
Thì những dấu vết này, chính là vũ khí của tôi.