Thời điểm bị chia tay, tôi đang chọn quà kỷ niệm 4 năm cho Giang Xuyên.
Tin nhắn viết: "Anh được nhận rồi, chúng ta bây giờ không còn phù hợp nữa, dừng lại ở đây nhé."
Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình, từ từ đánh ra một dấu hỏi chấm.
Sau đó, một dấu chấm than màu đỏ to đùng cùng với thông báo cần xác minh danh bạn đập vào mắt tôi.
Thằng cha này.
Tôi tức quá hóa cười.
Tôi không ngờ cái màn qua cầu rút ván, trảm ý trung nhân trong phim lại xảy ra trên người mình.
Dù sao thì hai ngày trước anh ta còn ôm tôi quy hoạch tương lai.
Tôi và Giang Xuyên là tình yêu vườn trường.
Tôi là lớp trưởng, anh ta là bí thư chi đoàn.
Trong mắt tôi, anh ta là một thanh niên tiến bộ thời đại mới.
Có kế hoạch, có mục tiêu cho bản thân.
Trừ việc hơi ham mê làm quan ra, thì anh ta cũng khá tốt.
Sau khi tốt nghiệp, tôi ở lại thành phố này.
Một là cơ hội nhiều hơn ở quê, hai là tôi thật lòng thật dạ muốn đi tiếp cùng anh ta.
Đáng tiếc trong mắt anh ta, tình cảm 4 năm không so được với một cái biên chế.
"Cô ơi, cô ơi?"
Tiếng gọi của nhân viên bán hàng kéo suy nghĩ của tôi quay về.
"Cô xác định lấy bộ này đúng không ạ?"
Đối phương mỉm cười chờ tôi gật đầu.
Đó là bộ cần câu đắt nhất trong cửa hàng.
Cũng là món quà tôi định tặng cho Giang Xuyên.
"Ngại quá."
Tôi áy náy giơ điện thoại lên với cô ấy.
"Tôi và bạn trai vừa mới chia tay, món quà này e là không dùng đến nữa rồi."
Bước ra khỏi cửa hàng, tôi mở trình duyệt điện thoại, thành thạo nhập vào một địa chỉ web.
Giang Xuyên sau khi tốt nghiệp thì bắt đầu thi công chức.
Năm đầu tiên thiếu vài điểm mới được vào phỏng vấn, khiến anh ta trong lòng không cam tâm.
Thế là năm nay vừa đăng ký lớp học, vừa mua tài liệu.
Mỗi ngày nếu không phải làm đề xem sách, thì là lên các nhóm thi cử để học hỏi kinh nghiệm.
Thấy anh ta quên ăn quên ngủ như vậy, tôi cũng rất tò mò kỳ thi này rốt cuộc khó đến mức nào.
Thế là tôi giấu anh ta cũng mua sách và tài liệu tự học.
Sau đó khéo làm sao, tôi được đơn vị cấp trên mà anh ta đăng ký thi tuyển nhận vào.
Thực ra chuyện này cũng không bất ngờ.
Đầu óc anh ta vốn dĩ đã không dùng tốt bằng tôi, chỉ là anh ta không thừa nhận mà thôi.
Vốn dĩ đây là món quà bất ngờ chuẩn bị cho anh ta.
Bây giờ xem ra bất ngờ biến thành kinh hãi rồi.
Đột nhiên có chút mong chờ nha.