Ngồi trên taxi, tôi nhanh nhẹn kéo đen xóa bỏ toàn bộ phương thức liên lạc của anh ta.
Sau đó vỗ ngực vẫn còn sợ hãi.
Cảm ơn chính phủ đã cho tôi nhìn rõ trạng thái tinh thần của cả nhà này.
Tôi sau này nhất định nghiêm khắc với bản thân phục vụ tốt cho nhân dân.
Muộn hơn chút, một số điện thoại lạ gọi đến.
Tôi đang vừa ăn bún ốc vừa xem phim, thuận tay nghe máy, giọng nói của Giang Xuyên như ma quỷ vang lên.
"Hạ Ngữ Phi em có ý gì hả? Em có biết hôm nay em làm chúng tôi mất hết mặt mũi không?"
"Vốn dĩ tôi đã cảm thấy chúng ta không phù hợp rồi, là mẹ tôi tâm thiện nghĩ em theo tôi lâu như vậy, không chê em không có biên chế, muốn cho em một cơ hội."
"Nhưng em lại không biết cảm ơn, lại còn trước mặt bao nhiêu người làm chúng tôi không xuống đài được."
"Tôi nói cho em biết, em không quỳ xuống xin lỗi bố mẹ tôi trước mặt mọi người, tôi sẽ không thể nào quay lại với em đâu."
Tôi nuốt miếng bún đang ngậm trong miệng xuống, rồi từ từ mở miệng: "Giang Xuyên, tôi đúng là phải xin lỗi anh."
"Trước đây tôi chỉ thấy não anh dùng không tốt, bây giờ tôi mới biết tôi sai rồi."
"Cái não đó của anh không thể nói là dùng không tốt, chỉ có thể gọi là một bộ phim thảm họa cấp sử thi."
"Anh nghe không hiểu đúng không?"
"Chính là nói não anh có bệnh, còn là bệnh nặng!"
"Không chỉ anh, còn có bố anh, mẹ anh, tất cả họ hàng nhà anh, chính là một đám điên khùng!"
"Biết thì là anh thi đỗ công chức, không biết còn tưởng cả nhà anh sắp thăng thiên rồi."
Trong ống nghe truyền đến tiếng nghiến răng nghiến lợi của Giang Xuyên: "Hạ Ngữ Phi, sao em lại biến thành thế này?"
"Tôi biết, em là vì ghen tị tôi thi đỗ."
"Tôi... tút tút tút..."
Tôi không do dự cúp điện thoại.
Nghe anh ta nói thêm một câu, đều là sự không tôn trọng với lỗ tai.
Qua một lát, âm báo điện thoại vang lên.
Tôi liếc mắt, lại là một email mới.
Tiêu đề: "Giang thị gia quy".
Nội dung: "Thôi được rồi đừng làm loạn nữa, anh biết chuyện chia tay đả kích em rất lớn, anh cũng có một phần trách nhiệm."
"Có điều mẹ anh rất hiểu chuyện, bà nói chuyện trước đây chúng ta có thể chuyện cũ bỏ qua, chỉ cần em sau này tuân thủ tốt gia quy, vẫn có thể vào cửa nhà anh, em xem cho kỹ đi."
Ha ha ha!
Tôi không hiểu!
Tôi vô cùng chấn động!
Tôi run run tay mở tệp đính kèm ra.
Không có ý gì khác, chính là muốn xem cái não điên đến mức nào mới viết ra được thứ này.
Gia quy dài dằng dặc 5-6 trang, bao gồm mấy phương diện lớn ăn mặc ở đi lại.
Mức độ điên cuồng khiến người ta phải than thở khen ngợi.
"Giang thị gia quy do tổ tông truyền lại, kéo dài đã nhiều năm..."
"Ra ngoài đường, nhất định phải luôn giữ vẻ ưu nhã đàng hoàng, không được quên thân phận của mình."
"Quân tử xa nhà bếp, nam tử họ Giang không được vào bếp..."
"Con dâu nhà họ Giang phải dậy lúc 4 giờ 30, trước 5 giờ 30 làm xong bữa sáng, để nam nữ chủ nhân hưởng dụng trước khi dậy tập thể dục buổi sáng..."
"Ngân sách mỗi bữa ăn phải kiểm soát nghiêm ngặt trong khoảng 10-15 tệ, thịt bò cừu lợn gà đều phải có."
Bên dưới còn đính kèm sở thích ăn uống của gia đình 3 người.
Ngoài ra phương diện đi lại còn quy định 10 km trở lên mới có thể lái xe, và phải xin phép cha.
Tôi càng xem càng cảm thấy mắt bị tổn thương.
Với nguyên tắc không thể để một mình tôi bị thương, tôi trở tay đăng cái gia quy lên vòng bạn bè.
Trong nháy mắt tiếng "vãi chưởng" vang lên một mảnh.
20 phút sau, điện thoại tôi lại vang lên.
Giang Xuyên ở đầu bên kia tức đến sùi bọt mép gầm lên: "Hạ Ngữ Phi! Em mau xóa bài trên vòng bạn bè đi!"
"Anh vẫn đang trong thời gian niêm yết danh sách đấy!"