Hiển nhiên, anh ta bây giờ không có tâm trạng nào đi đoán cả.
Tôi hài lòng nhìn khuôn mặt anh ta vặn vẹo đến co giật.
"Tôi, tôi, tôi mặc kệ em trà trộn vào bằng cách nào, bây giờ lập tức đi ngay cho tôi!"
Anh ta căng thẳng bám vào khe cửa nhìn ra ngoài, sau đó hạ thấp giọng quát tôi.
"Thế không được."
Tôi tùy ý xua tay.
"Mục đích hôm nay tôi đến còn chưa đạt được, sao có thể đi chứ."
Vẻ mặt vốn dĩ căng thẳng của anh ta sau khi nghe thấy câu này của tôi, đột nhiên thả lỏng, biến thành sự tự tin khó hiểu.
"Tôi biết ngay là em sẽ hối hận."
Anh ta bày ra bộ dạng liệu sự như thần.
"Nghe nói em nghỉ việc rồi hả?"
"Bây giờ biết mình bỏ lỡ cái gì, muốn đến tìm tôi làm hòa chứ gì?"
Ờ...
Anh ta nhìn đồng hồ, nhíu mày nói: "Tôi rất bận, lát nữa phải báo cáo công việc cho đơn vị cấp trên."
"Em muốn làm hòa, thì lấy thành ý ra, đi xin lỗi bố mẹ tôi trước đã."
"Sau khi nhận được sự tha thứ của họ, chúng ta hẵng nói chuyện."
Anh ta vừa nói vừa đi tới kéo tôi: "Bây giờ mau đi đi, không thì đừng trách tôi không niệm tình cũ."
Tôi hất tay anh ta ra, ghét bỏ phủi phủi chỗ anh ta chạm vào: "Anh làm thế nào mà rõ ràng bình thường như vậy lại tự tin như vậy thế?"
"Anh biết tôi đến làm gì, mà dám đuổi tôi đi?"
Anh ta lại nhìn đồng hồ, càng sốt ruột hơn.
"Hạ Ngữ Phi, tan làm tôi sẽ đến tìm em, em đừng có làm lỡ việc của tôi nữa."
Thấy tôi không để ý đến anh ta, trên mặt anh ta xẹt qua một tia hung ác, tiến lên kiềm chế cổ tay tôi rồi lôi ra ngoài.
"Em là không có được thì muốn hủy hoại tôi chứ gì!"
"Hạ Ngữ Phi, không ngờ em là loại phụ nữ độc ác như vậy!"
Tôi không phòng bị, bị anh ta kéo một cái va vào góc bàn, loạng choạng hai bước ngã xuống đất.
Lý Tề mở cửa vào đúng lúc bắt gặp cảnh tượng này.
Sắc mặt Giang Xuyên thay đổi kịch liệt, vội vàng giải thích: "Anh Lý, anh đừng hiểu lầm, đây là tôi..."
Lý Tề lại căn bản không muốn nghe anh ta nói chuyện, chỉ vài bước bước qua đỡ tôi dậy.
"Cán bộ Hạ, cô không sao chứ?"
Sau đó anh ấy quay đầu quát Giang Xuyên: "Tiểu Giang, cậu đang làm cái gì thế!"
Mà Giang Xuyên sau khi nghe thấy ba chữ "Cán bộ Hạ", thì đã đứng chết trân ở đó, mặt cắt không còn giọt máu.
Lúc này cũng chỉ run rẩy mấp máy môi: "Anh, anh, anh Lý, anh, anh gọi cô ấy là gì?"
Lý Tề tức giận giậm chân: "Giang Xuyên! Cậu hôm nay bị làm sao thế!"
"Đây là cán bộ Hạ đến kiểm tra công việc, cậu nói cậu..."
Lý Tề chỉ tiếc rèn sắt không thành thép trừng anh ta một cái, sau đó đỡ tôi ngồi về chỗ, cẩn thận cười làm lành: "Cán bộ Hạ, Tiểu Giang là đồng chí mới, bình thường cũng rất chín chắn."
"Hôm nay có thể hơi căng thẳng..."
Tôi xua tay, ý vị sâu xa nhìn Giang Xuyên một cái: "Không sao, vị đồng chí này của các anh chỉ là hiểu lầm ý định đến đây của tôi thôi, chuyện nhỏ, chuyện nhỏ."
Cơ thể Giang Xuyên có chút chao đảo, anh ta đưa tay vịn vào cái bàn, ánh mắt nhìn tôi phức tạp như đang giải toán cao cấp.
Lúc này, trưởng phòng Doãn và họ đi vào.
Tôi vội vàng đứng dậy, lại nhịn không được ôm eo hừ một tiếng.
Ánh mắt hỏi thăm của trưởng phòng Doãn khóa chặt tôi: "Tiểu Hạ, sao thế?"
Giang Xuyên và Lý Tề trong nháy mắt thở mạnh cũng không dám.
Đặc biệt là Giang Xuyên, trong mắt lại có sắc cầu xin tha thứ.
Trong lòng tôi sảng khoái gấp mười, trên mặt lại một vẻ bình tĩnh: "Không sao ạ, vừa nãy không cẩn thận va một cái."
Trưởng phòng Doãn không nói gì, chỉ ra hiệu cuộc họp bắt đầu.
Cả buổi báo cáo, Giang Xuyên đều có chút không ở trong trạng thái.
Tôi vừa nhíu mày, anh ta liền run một cái.
Tôi vừa nhìn anh ta, anh ta liền quên lời.
Không chỉ nói lắp ba lắp bắp, ngay cả số liệu cũng sai mấy chỗ.
Nghe khiến trưởng phòng Doãn liên tục nhíu mày, sắc mặt trưởng phòng bọn họ càng khó coi như mây đen che đỉnh.
Khó khăn lắm mới chịu đựng đến lúc kết thúc, anh ta ngồi về chỗ, hư thoát như một con chó, tôi lại cố tình nhướn mày cười với anh ta.
Mặt anh ta không tự chủ được co giật một cái, sau đó lẳng lặng dời ánh mắt đi.
Tối về nhà, tôi đăng một dòng trạng thái.
"Thượng đế là công bằng, lúc đóng lại một cánh cửa với bạn, còn sẽ dùng cửa kẹp nát não của bạn."
Không biết cái người bị kẹp kia đêm nay có ngủ ngon không.
Dù sao tôi là sẽ bị cười đến tỉnh cả ngủ.