Giang Tễ có lẽ sẽ mãi mãi không biết.
Ngày hôm đó lúc anh nói cho dù cô ấy có là trà xanh thì đã làm sao, tôi cũng đâu phải là thứ tốt đẹp gì, đã mang đến sự chấn động to lớn cỡ nào cho tôi.
Điều đó có nghĩa là anh chấp nhận toàn bộ khuyết điểm của tôi, lại còn thiên vị tôi.
Mà sự thiên vị này luôn là thứ tôi nằm mơ cũng muốn có nhưng lại cầu mà không được.
Tác giả gán cho tôi sự đau khổ, nghèo khó, để tôi trưởng thành thành một nữ phụ ác độc.
Vẫn còn nhớ rõ khung cảnh ngày hôm đó.
Dường như tất cả mọi trải nghiệm đều đang đẩy tôi đến việc đồng ý với yêu cầu vô lý kia.
Người bà đang ốm nặng, những công việc làm thêm nặng nhọc.
Thứ nằm trong tầm tay chính là một con đường tắt dễ dàng.
Nhưng khi tôi thực sự đi đến trước cửa khách sạn.
Tôi lại nhớ đến những đêm chong đèn đọc sách trong nhiều năm qua, nhớ đến cây bút được nắm chặt trong tay vào mỗi đêm mùa đông lạnh giá.
Tôi thi đỗ vào học phủ cao nhất, bước qua một con đường đầy rẫy chông gai.
Đường tắt mới là thuốc độc, là que diêm của người sắp chết rét.
Cho nên tôi đã đẩy lão già kia ra.
Cứ chạy miết ra ngoài, chạy mãi chạy mãi.
Cho đến khi chạy không nổi nữa mới ngã gục xuống đất.
Tôi mới ôm lấy đầu gối, khóc nức nở bên lề đường.
Tôi nghĩ, đó là một lần phản bội lại cốt truyện.
Chính tôi đã tự cứu rỗi lấy tôi.
Đây là một chuyện vô cùng vĩ đại.