Giang Tễ bị bạn bè của anh ta gọi ra ngoài.
Người đó tên là Trần Vân Trạch, cùng với Thẩm Âm Trúc, Cố Nhiên và Giang Tễ lớn lên trong cùng một khu đại viện, mà Thẩm Âm Trúc lại là đoàn sủng, cho nên cậu ta nhiều lần chướng mắt với tôi.
Lúc nãy khi gọi Giang Tễ, dường như cậu ta còn khinh khỉnh liếc nhìn tôi một cái.
Nghe bình luận miêu tả.
Bọn họ gọi Trần Vân Trạch là bậc thầy soi trà xanh.
Tôi thề là tôi không cố ý nghe trộm đâu.
Chỉ là Trần Vân Trạch đang đứng ở hành lang trên con đường bắt buộc tôi phải đi qua mà chửi bới tôi.
Hơn nữa còn vô cùng lớn tiếng.
"Giang Tễ cậu bị làm sao vậy? Vừa nãy tại sao cậu lại không hôn Âm Trúc?"
Giang Tễ xoay khối Rubik trong tay.
"Không có cảm giác thì hôn thế nào?"
"Vậy cậu có cảm giác với ai? Chu Mạt hả?"
Giọng điệu của Trần Vân Trạch vô cùng khinh thường.
Giang Tễ cười một tiếng, giọng điệu thiếu đứng đắn.
"Đúng vậy, có cảm giác với cô ấy đấy."
"Cậu sẽ phải hối hận thôi, cái dáng vẻ hùa theo vừa nãy của cô ta, nhìn một cái là biết trà xanh rồi, người anh em à, mắt nhìn người của cậu..."
Lời còn chưa nói hết.
Giang Tễ liền mất kiên nhẫn, sắc mặt âm trầm ngắt lời cậu ta.
Cái miệng nhỏ lải nhải không ngừng, y hệt như súng sáu nòng.
"Cô ấy là trà xanh? Vậy tại sao cô ấy chỉ làm trà xanh trước mặt tôi, chứ không làm trà xanh trước mặt cậu? Cậu tự kiểm điểm lại bản thân mình đi."
"Cậu đúng là bị mỡ heo làm mờ mắt rồi."
Giang Tễ cười lạnh.
"Cho dù là trà xanh thì đã làm sao? Lão tử đây cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì."
Trái tim tôi run lên.
Bình luận:
【Chết tiệt! Tôi cũng hơi đu cặp Tễ Mạt của hai người rồi đấy.】
【Tôi có thể nói là ngay từ đầu tôi đã chèo thuyền rồi không? Một chút chân tình xen lẫn trong sự giả tạo quả thực là tiên phẩm!】
【Giang Tễ thực sự đấy, tôi khóc chết mất, tự định vị bản thân thật chuẩn xác.】
【Cả hai đều là đồ tồi, tôi mừng cưới một trăm tệ, ghi vào sổ của Thẩm Âm Trúc nhé.】
【Đây mới là duyên trời sinh một cặp thực sự.】
Trần Vân Trạch bị nghẹn họng.
Giang Tễ cáu kỉnh lấy điện thoại di động ra, sau khi nhìn thấy màn hình, mặt mày liền giãn ra.
"Vừa mới kết bạn Wechat xong đã nhắn tin cho tôi rồi, thấy chưa? Đây chính là tình yêu đấy."
Trần Vân Trạch ghé sát lại gần.
Giang Tễ vẫn còn đang thao thao bất tuyệt trong lúc mở khóa.
"Tôi thật không ngờ tới, cô ấy lại yêu tôi đến như vậy?"
Sự sảng khoái giấu giếm giữa đôi lông mày của anh ta.
"Tôi đã nghiên cứu rồi, cô ấy thuộc cung Đất, sẽ không chủ động gửi tin nhắn Wechat cho người khác đâu."
Trần Vân Trạch hồ nghi nhìn Giang Tễ mở Wechat.
"Có khi nào bây giờ cô ấy đang tỏ tình rồi không."
Tôi hét lớn một tiếng: "Không ổn rồi."
Vội vàng muốn thu hồi tin nhắn, nhưng rất rõ ràng là, đã quá hai phút rồi.
Chỉ thấy Giang Tễ ở đầu bên kia đã hóa đá.
Mà Trần Vân Trạch thì không ngừng nhịn cười, lặp lại câu nói kia.
Đây chính là tình yêu.
Còn tôi nhìn tin nhắn được gửi đi, nuốt một ngụm nước bọt.
【M:/Sao chép mã mở Pinduoduo, nhận 100 tệ tiền mặt, nhanh tay lên nào.】
【Vừa nãy anh nói anh rất có tiền, chắc hẳn là người dùng mới, vậy anh có thể chém giúp tôi một nhát được không?】
Mà ở đầu bên kia.
Sau vẻ mặt không cảm xúc của Giang Tễ.
Mười giây trôi qua.
Cười một tiếng.
Bình luận đều sắp cười điên rồi.
【Giang Tễ: Lúc con người cạn lời thì thực sự sẽ bật cười.】
【Nữ phụ đều đã dùng Pinduoduo rồi, cô ấy có thể có tâm tư xấu xa gì chứ!】
【Người dùng Pinduoduo thì dù có xấu xa cũng có thể xấu xa đến mức nào chứ!】
【Hiện tại tình cảm của tôi đối với nữ phụ rất phức tạp, tôi muốn sinh con cho cô ấy.】
【Bảo bối, cậu kết bạn với tôi đi, tôi cũng là người dùng mới.】
【Tâm tư của lầu trên tôi liếc mắt một cái là nhìn thấu rồi.】
【Lầu trên, tôi kết bạn với cậu nhé.】
【Tôi cũng kết bạn.】