Đây là lần đầu tiên Cận Hàn Xuyên đến quân đội ở.
Trước kia lúc Tô Vãn Đường còn ở đây, nhà đối với anh mà nói là hạnh phúc ấm áp, là người phụ nữ đó đối tốt với mình.
Nhưng bây giờ, trong nhà loạn thành một đống, anh chỉ nhìn thôi cũng thấy phiền!
Hôm sau, Cận Hàn Xuyên đang huấn luyện ở quân đội, thì nhìn thấy Hàn Quyên bất chấp sự ngăn cản của binh lính chạy tới.
Anh nhíu mày.
“Cận Hàn Xuyên! Anh phải cho em một lời giải thích! Em muốn xin thi lại! Tô Vãn Đường đâu có đi tham gia thi đại học sao có thể đứng nhất? Chị ấy nhất định là gian lận rồi!”
“Rõ ràng em mới là hạng nhất! Ghi chép ôn tập của chị ấy đều ở chỗ em, chị ấy dùng cái gì để ôn tập? Tô Vãn Đường gian lận, em muốn thi lại!”
Những binh lính xung quanh nghe thấy tiếng mắng chửi bất mãn của Hàn Quyên đều thì thầm bàn tán.
“Người phụ nữ này tại sao lại bắt Đoàn trưởng Cận cho cô ta lời giải thích? Thi đại học hạng nhất không phải là chị dâu sao?”
“Đúng thế, ba người bọn họ là quan hệ gì vậy? Tại sao ghi chép ôn tập của chị dâu lại ở chỗ cô ta?”
Cận Hàn Xuyên đen mặt vội vàng kéo người phụ nữ đang phát điên sang một bên, đè thấp giọng khiển trách: “Rốt cuộc cô muốn làm gì? Chuyện thi đại học là do lãnh đạo và trên tỉnh cùng nhau giám sát, sao có thể gian lận?!”
“Hàn Quyên, bây giờ xảy ra chuyện này không phải tôi có thể giải quyết được! Cô tốt nhất an phận cho tôi, làm lớn chuyện đối với cô và tôi đều không có lợi ích gì!”
Anh đã đủ đau đầu rồi, không muốn tiếp tục vì những chuyện này mà phiền lòng.
Nhưng trong đầu Hàn Quyên toàn là chuyện về tỉnh lỵ, hoàn toàn không rảnh bận tâm đến những thứ này, cô ta uy hiếp Cận Hàn Xuyên: “Tôi mặc kệ! Nếu anh không nghĩ cách cho tôi về tỉnh lỵ, tôi sẽ tố cáo lên lãnh đạo cấp trên anh với tôi quan hệ bất chính! Muốn chết thì cùng chết!”
Lúc này dáng vẻ hung tợn của Hàn Quyên hoàn toàn khác biệt với vẻ hiểu biết lễ nghĩa ngày thường, Cận Hàn Xuyên nhìn đến ngây người.
Anh có một loại cảm giác khó diễn tả bằng lời, cứ như thể vẫn luôn bị người phụ nữ này lừa gạt...
Có lẽ, Hàn Quyên căn bản không tốt đẹp như anh nghĩ.
Mà Tô Vãn Đường, cũng không tệ hại như anh tưởng.
Cận Hàn Xuyên thu lại những suy nghĩ hỗn loạn tiếp tục cảnh cáo Hàn Quyên: “Cô bớt dọa tôi đi! Tôi với cô trong sạch không sợ tra, cô nếu còn muốn về tỉnh lỵ thì thành thật chút! Để tôi tìm được Tô Vãn Đường trước đã rồi nói!”
Hàn Quyên suy tư một hồi sau đó tạm thời không tiếp tục làm loạn nữa, nhưng cô ta cũng nói với Cận Hàn Xuyên, mình nhất định phải đòi một lời giải thích.
Cận Hàn Xuyên đi tìm Chính ủy, muốn thông qua đối phương nghe ngóng tung tích của Tô Vãn Đường.
Nhưng Chính ủy đều lắc đầu, “Tôi quả thực không biết Vãn Đường ở đâu, trước đó cô ấy từng đến nộp đơn xin ly hôn mấy lần, sau khi bị bác bỏ thì vẫn luôn không đến nữa.”
“Lão Cận à, hai người rốt cuộc là làm sao vậy? Cặp vợ chồng kiểu mẫu trong quân đội, nhưng ngàn vạn lần đừng làm chuyện sai trái!”
Nghe nói Tô Vãn Đường từng đến nộp đơn xin ly hôn mấy lần, lòng Cận Hàn Xuyên càng lạnh hơn.
Hai người bọn họ kết hôn mấy năm chưa từng cãi nhau, Tô Vãn Đường luôn dịu dàng hiền thục, còn chưa bao giờ giống như lần này.
Hơn nữa Tô Vãn Đường ở đây không nơi nương tựa, lại có thể ở đâu?
Cận Hàn Xuyên phiền não vò đầu, lại hỏi Chính ủy: “Ông có thể giúp tôi nghe ngóng xem lứa học sinh này khi nào thì đi tỉnh lỵ nhập học không? Tôi cảm thấy bên phía nhà trường nhất định sẽ biết Vãn Đường ở đâu!”
Chính ủy bất lực thở dài: “Tôi đi hỏi thử xem, cậu về điều chỉnh lại cho tốt đi, có vấn đề gì tôi sẽ bảo cậu.”
Cận Hàn Xuyên rời khỏi quân đội mà không thu hoạch được gì, anh cảm thấy mình bây giờ giống như một cái xác mất đi linh hồn.
Anh trở về nhà, Hàn Quyên ở hơn nửa tháng nay chưa bao giờ dọn dẹp.
Quần áo Cận Hàn Xuyên thay ra một tháng trước, vẫn vứt ở góc đất, trên bàn trà hai quả táo đều mốc meo rồi, trong bồn rửa bát ở bếp, chất đầy bát chưa rửa.
Tất cả mọi thứ đều đang kích thích thần kinh Cận Hàn Xuyên.
Căn hộ nhỏ này của anh từ ngày được phân xuống, chưa bao giờ bừa bộn như vậy!
Cận Hàn Xuyên là một kẻ ngốc trong sinh hoạt, là Tô Vãn Đường đi theo sau mông anh dọn dẹp.
Anh vứt một cái áo, Tô Vãn Đường sẽ nhặt lên giặt sạch là phẳng phiu.
Anh vứt một đôi tất, Tô Vãn Đường cũng sẽ kiên nhẫn giặt tay.
Người phụ nữ ấy đối với những thói xấu này của anh không một lời oán thán, anh lại chỗ nào cũng cảm thấy Tô Vãn Đường không xứng với mình...
Cận Hàn Xuyên đau đầu như búa bổ, ngã xuống ghế sofa.
Trong bức ảnh trên tường, Tô Vãn Đường đang cười với anh.
Cận Hàn Xuyên không khỏi nhớ đến ngày hai người kết hôn, anh nói với Tô Vãn Đường, rất có thể cả đời này đều phải cùng anh vùi mình trong gió cát Đại Tây Bắc.
Tô Vãn Đường lúc đó đôi mắt tràn đầy nhiệt huyết, nói với anh, mặc kệ đi đâu, cũng mặc kệ điều kiện gian khổ thế nào, nơi nào có anh mới là nhà...
Nhưng hiện giờ, cả cái nhà trở nên tan nát, người cũng không biết đi đâu.
Trong lòng Cận Hàn Xuyên vẫn rất chắc chắn Tô Vãn Đường không rời xa được mình, làm như vậy chẳng qua là muốn để anh có cảm giác nguy cơ.
Nghĩ như vậy, trái tim bất an kia của Cận Hàn Xuyên mới hạ xuống.
Lúc này Cận Hàn Xuyên bỗng nhiên nhớ tới lời Giám ngục trưởng nói, Tô Vãn Đường từ nửa tháng trước đã được người ta bảo lãnh rồi.
Nhưng dạo trước, lúc anh định gọi điện cho nhà tù, bảo đối phương chăm sóc Tô Vãn Đường, là Hàn Quyên chủ động đề nghị thay anh đi đánh tiếng...
Dựa theo dòng thời gian mà xem, Tô Vãn Đường lúc đó đã được bảo lãnh, không còn ở trong tù nữa.
Vậy tại sao Hàn Quyên không nói cho anh biết?!
Cận Hàn Xuyên từ trên ghế sofa đứng dậy định đi tìm Hàn Quyên hỏi cho rõ, đối phương đã mở cửa đi vào rồi.
Hàn Quyên chỉ nhìn anh một cái, liền treo áo khoác lên, cởi giày ra, nghiễm nhiên ra dáng một nữ chủ nhân.
Mà phần “đặc quyền” này, là do Cận Hàn Xuyên đích thân trao cho cô ta.
Cận Hàn Xuyên chất vấn: “Lúc đó cô thay tôi đánh tiếng với bạn ở trong tù, bảo cô ấy chăm sóc tốt cho Tô Vãn Đường, Tô Vãn Đường rõ ràng đều đã được bảo lãnh rồi, bạn cô không nói cho cô biết?”
Hàn Quyên khựng lại, ánh mắt có chút lảng tránh.
“Không nói cho em biết.” Cô ta thuận miệng trả lời.
Cận Hàn Xuyên nhíu mày, dùng sức túm lấy cổ tay Hàn Quyên, một lần nữa nghiêm giọng chất vấn: “Là không nói cho cô, hay là cô căn bản chưa từng đánh tiếng?!”
Cổ tay Hàn Quyên bị đau, hỏa khí dâng lên, đẩy mạnh Cận Hàn Xuyên ra: “Em có đánh tiếng hay không còn quan trọng sao? Cận Hàn Xuyên, bây giờ không phải là lúc chất vấn em, là lúc phải nghĩ cách giải quyết vấn đề!”
“Sao anh còn chưa tìm thấy Tô Vãn Đường? Căn cứ chỉ lớn từng này, chị ấy có thể đi đâu?!”
“Hàn Quyên! Cô rốt cuộc đã lừa tôi những gì?! Có phải ngay từ đầu cô đã tính toán ép cô ấy đi?! Tất cả chuyện này đều là do cô giở trò đúng không?!”
Lúc này Cận Hàn Xuyên đã sắp phát điên rồi, đáy mắt đầy tơ máu.
Hàn Quyên hừ lạnh một tiếng: “Liên quan gì đến tôi? Là anh ép chị ấy đi, Cận Hàn Xuyên, tôi không lừa anh!”
Cận Hàn Xuyên không tin lắc đầu: “Đều là tại cô! Là vì cô, Vãn Đường mới giận tôi!”
“Đồ điên! Anh còn có phải đàn ông không? Xảy ra chuyện liền đẩy lỗi lầm cho người khác!”
Khi hai người đang chỉ trích lẫn nhau, một cuộc điện thoại của Chính ủy gọi tới, báo cho Cận Hàn Xuyên biết, đơn xin ly hôn của anh và Tô Vãn Đường đã được thông qua, bảo anh đi lấy giấy chứng nhận ly hôn...
Cận Hàn Xuyên hoàn toàn chết lặng, cầm ống nghe hồi lâu không thể hoàn hồn.
Đơn xin ly hôn của anh và Tô Vãn Đường... được thông qua rồi?!