Bố tôi bảo tôi và em gái mỗi người chọn một người để tiến hành liên hôn gia tộc.
Em gái ghét bỏ liếc nhìn bức ảnh của Chu Diên Trạch, rồi cầm lấy ảnh của Bạch Lễ và nũng nịu với bố:
「Bố ơi, con chọn gả cho anh ấy.」
Sau đó, em gái chế nhạo nhét ảnh của Chu Diên Trạch vào lòng tôi, nói với giọng điệu õng ẹo, 「Chị ơi, trùm giàu nhất Kinh Thị này em nhường cho chị đấy. Chị xứng đáng... với người tốt như vậy. Chị không cần cảm ơn em đâu, đây đều là những gì em gái nên làm.」
Mẹ tôi lại nhíu chặt mày, lo lắng ngăn cản con bé: 「Thịnh Hạ, không được. Chu Diễn Trạch là đối tượng liên hôn mà bố mẹ đã chọn cho con, cậu ấy còn trẻ tuổi đã tự mình lọt vào bảng xếp hạng Forbes, sao con có thể nhường cho chị con được chứ? Chỉ có con mới xứng đôi với cậu ấy.」
Nhà họ Giản chúng tôi và nhà họ Chu là bạn bè lâu năm của gia đình, từ khi bà ngoại còn sống hai nhà đã định sẵn hôn ước từ bé, từ nhỏ mẹ tôi đã thường xuyên bảo em gái tiếp xúc nhiều với Chu Diễn Trạch để bồi dưỡng tình cảm.
Em gái ghé vào tai mẹ tôi nói nhỏ câu gì đó, mẹ tôi kinh ngạc hỏi: 「Con chắc chứ Thịnh Hạ?」
Cô ta chớp chớp đôi mắt long lanh ngấn nước, nũng nịu với mẹ tôi: 「Mẹ ơi, mẹ thương con nhất mà, đồng ý với con đi. Bạch Lễ cũng là tam kim ảnh đế đấy, không tệ đâu, con cũng đang muốn vào giới giải trí chơi một chút.」
Mẹ tôi không chịu nổi sự nũng nịu của em gái, nhìn sang bố tôi một cái rồi đồng ý.
Em gái đắc ý liếc tôi một cái, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích, cô ta ghé sát lại gần tôi nói nhỏ: 「Loại chồng bất lực này, chị cứ từ từ hưởng thụ nhé.」
Nghe những lời này của em gái và lựa chọn hoàn toàn khác với kiếp trước của cô ta, tôi biết rằng, cô ta cũng đã trọng sinh rồi.
Mẹ tôi nhìn về phía tôi đang im lặng không lên tiếng, lạnh lùng nói: 「Nếu đã vậy, Giản Dư con gả cho Chu Diễn Trạch đi. Nhưng mà... con đã nhặt được món hời này rồi thì làm chị phải bù đắp cho em gái.」