Tuy nhiên, tôi không ngờ Giản Thịnh Hạ lại dám trực tiếp đưa ekip chương trình đến nhà tôi ghi hình mà không hề báo trước.
Lúc nhận được điện thoại của cô ta vào sáng sớm, tôi vẫn còn hơi mơ màng.
Tối qua đã quậy đến tận rạng sáng.
Giọng của Giản Thịnh Hạ ngọt ngào đến mức tôi thấy buồn nôn: 「Chị ơi, lát nữa em và chồng sẽ qua thăm chị nhé. Chị biết dạo này em đang tham gia show thực tế mà~ Hừm, vừa hay em sẽ đưa toàn bộ khán giả đến xem anh rể có bắt nạt chị không.」
Suy nghĩ của cô ta quả thực không thể dễ đoán hơn, rõ ràng là đến để đổ thêm dầu vào lửa với tôi, một người đang phải một mình trông nhà trống.
Nhân tiện khoe khoang cuộc sống hôn nhân của cô ta bây giờ hạnh phúc đến nhường nào.
Chỉ có điều...
Người đàn ông đang nằm bên cạnh tôi nghe thấy động tĩnh, liền ôm tôi từ phía sau.
Anh đưa tay giúp tôi xoa bóp cái eo mỏi nhừ, giọng nói trầm thấp gợi cảm đến chết người.
「Ai vậy? Giản Dư, dậy sớm thế xem ra em vẫn chưa mệt.」
Giản Thịnh Hạ ở đầu dây bên kia ngừng lại một chút, sau đó nói với giọng đầy ẩn ý: 「Chị ơi, xem ra chị cũng không nhịn được...」
? Cô ta không phải nghĩ rằng tôi ở nhà nuôi trai bao ngoại tình đấy chứ?
Mà ngón tay hơi lạnh của người đàn ông lướt qua môi tôi rồi từ từ đi xuống.
Ý thức của tôi bắt đầu mơ hồ, hoàn toàn quên mất mình vẫn đang nghe điện thoại.
Người đàn ông cười khẽ một tiếng, dùng tay còn rảnh rỗi rút điện thoại từ tay tôi và cúp máy.
Anh ấy hôn tôi một cách nhẹ nhàng và dày đặc.
Hơi thở nóng rực.
Như sóng vỗ thuyền con.
Tôi vô thức nắm chặt tóc anh.
Giọng nói khàn khàn: 「Chu Diễn Trạch!——」
Anh ấy khẽ rên một tiếng.
Không khí nóng lên nhanh chóng, tiếng thở và nhịp tim đan xen.
Tôi có chút mất hồn.
Trong đầu không nhịn được lại hiện lên hình ảnh khác...
Tối qua lúc tôi đang ngâm mình trong bồn tắm, có uống vài ly rượu vang đỏ để dễ ngủ, lúc đứng dậy thì chóng mặt ngã sấp xuống.
Giây tiếp theo cửa phòng tắm được mở ra, sau đó tôi bị bế thốc lên.
Là Chu Diễn Trạch.
Ngẩng đầu lên nhìn thấy khuôn mặt quá đỗi lạnh lùng tuấn tú của anh, tôi còn tưởng mình đang mơ.
Sắc đẹp trước mắt, đầu óc tôi mơ màng liền vòng tay qua cổ anh và hôn lên.
Anh ấy khẽ nói câu gì đó, tôi không nghe kỹ, tiếp tục hành động.
Chu Diễn Trạch cứ thế bế tôi đứng dưới vòi hoa sen.
Trong mắt anh dâng lên những con sóng dữ dội.
Vô cùng hung dữ.
Tôi không thể suy nghĩ, đầu óc trống rỗng, trong đầu vô cớ hiện lên một câu: 「Chu Diễn Trạch này cũng quá được đi.」