Cô ta đã không còn góc quay hoàn hảo như lúc livestream.
Cũng không còn vẻ cố chống đỡ như trong phòng họp ban sáng.
Cô ta giống như một sợi dây thừng bị cháy xém.
Vừa đứt, lại vừa muốn quấn lấy người khác.
Cô ta gào khóc với bảo vệ.
“Diệp Đường đã hủy hoại tôi.”
“Cô ta nói bệnh án của tôi là giả.”
“Cô ta hại tôi bị cả mạng xã hội chửi rủa.”
Bảo vệ chặn cô ta lại.
“Cô Đường, xin cô bình tĩnh.”
Cô ta đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy tôi ở tầng hai.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt cô ta sáng lên một cách đáng sợ.
“Diệp Đường.”
“Cô xuống đây.”
“Có bản lĩnh thì cô xuống đây nói chuyện cho rõ ràng.”
Tôi không nhúc nhích.
Phương Nghiên đứng cạnh tôi.
“Đừng xuống.”
Tôi nói.
“Tôi biết.”
Đường Lị dưới sảnh bỗng bật cười.
Tiếng cười đó the thé, nghe mà lạnh cả sống lưng.
“Cô không xuống đúng không.”
“Được.”
Cô ta cúi đầu bấm điện thoại vài cái.
Chưa đầy nửa phút sau, điện thoại của tôi rung lên.
Một video mới được gửi vào nhóm cư dân.
Trong video, là cảnh Nhu Mễ đang chơi bóng ở cửa sau phòng khám của bác sĩ Trần ngày hôm nay.
Người quay đứng rất gần.
Gần đến mức có thể quay rõ cái móc dây dắt trên cổ Nhu Mễ.
Dòng chữ đính kèm chỉ có một câu.
“Diệp Đường, cô bảo vệ được công ty, có bảo vệ được con chó của cô không?”
Ngón tay tôi lập tức siết chặt.
Phương Nghiên cũng nhìn thấy.
Sắc mặt anh lần đầu tiên trở nên vô cùng khó coi.
Tôi lập tức gọi cho bác sĩ Trần.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.
Tiếng chó sủa vang lên làm nền, cùng với giọng nói trầm thấp của bác sĩ Trần.
“Diệp Đường, đừng hoảng.”
“Nhu Mễ không sao.”
“Nhưng cửa sau lúc nãy có người cố tình phá khóa.”
“Người đó chạy rồi.”
Tôi nhìn xuống Đường Lị.
Cô ta đang đứng giữa đám đông, ngửa đầu nhìn tôi.
Khóe miệng từ từ nhếch lên.
Cô ta dùng khẩu hình miệng nói với tôi bốn chữ.
“Vẫn chưa xong đâu.”