Kẻ điên.
Biến thái.
Bệnh thần kinh.
Tôi đứng trong vũng máu, trong lòng nửa là rung động nửa là bình tĩnh.
Chuyện này nhìn qua quá mức rợn người, nhưng phát sinh trên người Hoắc Trác lại là chuyện đương nhiên.
Hắn vốn là người không thể dùng lẽ thường để suy đoán hành vi.
Cảnh sát đến kịp thời, đưa Hoắc Trác cùng thi thể Liễu Viện về đồn cảnh sát.
Hoắc Trác đối với việc này thú nhận thẳng thắn, phảng phất như bản thân chỉ là giết một con quái nhỏ trong game, mà không phải giết chết một con người sống sờ sờ.
Cảnh sát hỏi hắn: "Vì sao phải giết Liễu Viện? Theo điều tra được biết, cô ấy là bạn học cùng lớp với anh, hơn nữa thích anh."
Hoắc Trác: "Cô ta tội đáng chết, tôi cũng thế."
Cảnh sát: "Sau khi giết người vì sao không chạy, mà là quỳ xuống cầu hôn với nữ sinh kia?"
Hoắc Trác: "Chúng tôi vốn là vợ chồng, nên giống như kiếp trước ước định mà thành, Liễu Viện chết, cô ấy cứu rỗi tôi, sau đó chúng tôi ở bên nhau."
Cảnh sát cho rằng hắn có vấn đề về thần kinh, kết thúc thẩm vấn.
Xuất phát từ việc tiến hành tư vấn tâm lý cho tôi, bọn họ nói bóng nói gió:
"Vị bạn học này, cháu biết nghi phạm vì sao lại đối với cháu... cuồng nhiệt như vậy không?"
Tôi lắc đầu, xuyên qua kính một chiều quan sát khuôn mặt bình tĩnh đến mức khiến người ta rợn tóc gáy của Hoắc Trác.
"Hắn có bệnh, có điều không phải bệnh về phương diện tâm thần, mà là bệnh về phương diện tâm lý, hy vọng có thể sớm ngày thi hành tử hình đi."
Cảnh sát tìm pháp y tiến hành giám định tinh thần cho Hoắc Trác, cuối cùng đưa ra kết luận không khác biệt lắm với lời tôi nói.
Hắn cuối cùng vì tội cố ý giết người bị phán xử tử hình.
Trước khi chết yêu cầu gặp tôi một lần.
"Du Tâm, không ngờ em còn sẽ đến xem tôi, lương thiện trước sau như một, là phong cách của em."
Hoắc Trác cách tấm kính mở miệng, con ngươi nổi lên ánh sáng long lanh.
Tôi dựa vào trên ghế.
"Làm cậu thất vọng rồi, tôi rất ác độc, sở dĩ đến là muốn nhìn thi thể bị súng bắn của cậu, có thể hay không giống như tôi kiếp trước lúc hấp hối chi ly phá toái hay không."
Hoắc Trác trầm mặc một lát, mở miệng nói: "Tôi không phải cố ý."
Ý của hắn là nói, không phải cố ý giết chết tôi, mà là trong quá trình ẩu đả "lỡ tay" đánh chết tôi.
Tôi cười.
"Vậy cậu là cố ý sát hại Liễu Viện sao?"
"Cô ta chắn đường chúng ta, chẳng lẽ không đáng chết sao?"
Hoắc Trác từng câu từng chữ nói ra:
"Kiếp trước Liễu Viện giúp đỡ chúng ta ở bên nhau, tôi rất cảm kích cô ta. Nhưng kiếp này cô ta cản trở chúng ta, tự nhiên đáng chết."
"Tùy cậu nghĩ thế nào, tôi sẽ không cùng một người sắp chết lãng phí nước bọt. Kiếp sau nếu cậu còn dám xuất hiện trước mắt tôi, tôi sẽ tự tay giết chết cậu."
Tôi nhắm mắt lại, đứng dậy chuẩn bị rời đi.
Đằng đẵng hai kiếp, tôi rốt cuộc thoát khỏi ác mộng.
Hắn và Liễu Viện có đủ nhiều thời gian ở dưới địa ngục kể lể tâm tình.
"Du Tâm."
Hoắc Trác gọi tôi lại, tôi không dừng bước.
Có lẽ là muốn nói những lời như "Xin lỗi", "Thực xin lỗi" linh tinh đi, nhưng tôi vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho hắn, vĩnh viễn sẽ không gặp lại hắn.
Tôi độc hành trong hành lang mờ tối, phía trước sẽ là một mảnh quang minh thản đãng.
Hoắc Trác buông tay, nói ra một câu cuối cùng.
"Đây là...
"Yêu."
—Chính văn hoàn—