Sáng sớm ngày thứ hai đến phòng học, tôi phát hiện sách giáo khoa và bài thi của mình bị xé tan nát, lại bị ngâm trong bình nước nổi lềnh bềnh.
Mặt bàn bị mực đỏ bôi đầy, mấy chữ to rồng bay phượng múa đập vào mắt:
[Kẻ bắt nạt đi chết đi!]
Tay tôi đè lên bàn, lạnh giọng nói: "Ai động vào đồ của tôi rồi?"
Cả lớp im phăng phắc, có mấy bạn học quan hệ khá tốt với tôi liền nháy mắt ra hiệu cho tôi, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ chỉ chỉ vị trí phía nam.
Chỗ ngồi của Liễu Viện.
Cô ta đang lớn tiếng đọc bài văn, dường như dửng dưng không quan tâm đến mọi thứ xung quanh.
Trừ đôi mắt láo liên đang quan sát nhất cử nhất động bên này của tôi.
Tôi xách bình nước, từng bước từng bước đi đến bên cạnh Liễu Viện.
Cô ta buông sách xuống, bộ dáng vô tội: "Đang giờ truy bài đấy, cậu muốn làm..."
Ào!
Một ly nước lạnh thấu xương trút xuống, tưới ướt đẫm mái tóc Liễu Viện tốn tiền lớn chăm sóc, bọt nước theo tóc chảy xuống dưới.
Phượng hoàng tỉ mỉ trang điểm lập tức biến thành gà rớt vào nồi canh.
"A a a! Giang Du Tâm, đồ tiện... đồ bắt nạt!" Liễu Viện vì duy trì hình tượng tốt đẹp của mình trước mặt cả lớp, đành phải không cam lòng nuốt xuống lời thô tục trong miệng, trắng trợn bôi đen lên người tôi.
Cô ta càng nói càng tức giận, phảng phất như bản thân thật sự chịu sự ngược đãi không phải của con người, quệt nước mắt:
"Cậu đợi đấy, bây giờ tôi đi báo giáo viên, cậu chờ về nhà kiểm điểm đi!"
Nhìn Liễu Viện rời khỏi phòng học, bạn cùng bàn mới dám sáp lại nói chuyện với tôi: "Cô ta với cậu không phải là bạn thân quen biết nhiều năm sao? Vì sao hôm nay sáng sớm đã phát điên ở chỗ ngồi của cậu, còn thề thốt nói cậu bắt nạt người khác?"
Đối mặt với ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của những người khác, tay thu dọn đồ đạc của tôi khựng lại.
"Tôi sớm đã cạch mặt Liễu Viện rồi, còn về việc vì sao nói tôi bắt nạt... Có thể là do cô ta thích Hoắc Trác, mà tôi từng nói với Hoắc Trác mấy câu đi! Chỉ dựa vào bộ dáng hiện tại của tôi, nhìn thế nào tôi cũng giống người bị bắt nạt hơn."
Chuyện Liễu Viện và tôi cắt đứt quan hệ không phải là bí mật trong lớp, nhưng rất ít người biết tôi là vì nhìn không quen cô ta bắt nạt kẻ yếu mới đưa ra quyết định này.
Kiếp trước Liễu Viện hung tàn cực độ, chơi rất thân với đám côn đồ ngoài xã hội, nhìn ai không thuận mắt liền chặn người đó trong nhà vệ sinh dạy dỗ một trận tơi bời.
Hoắc Trác do thành tích xuất sắc, lớn lên đẹp trai, rất nhanh trở thành tiêu điểm trong đám người.
Liễu Viện muốn yêu đương với hắn, dùng hết vốn liếng nghe ngóng tình hình trong nhà hắn, nửa là dụ dỗ nửa là hiếp bức.
Không ngờ Hoắc Trác sống chết không chịu, cuối cùng chọc Liễu Viện tức lên trực tiếp gọi người đánh hắn mất nửa cái mạng.
Sau đó mỗi ngày biến đổi phương pháp nhục nhã hắn, ép hắn uống nước trong bồn cầu, lấy đầu thuốc lá in lên da thịt... toàn là chuyện cơm bữa.
Tôi đến bây giờ còn nhớ rõ bộ mặt đắc ý của Liễu Viện:
"Bao cát miễn phí không đánh thì phí, dù sao mẹ nó là tiểu tam, cha nó không cần bọn họ nữa, tao lại không cần lo lắng bị trả thù."
Tôi ngăn cản hành vi bắt nạt của Liễu Viện, sau đó bị cô ta ghi hận trong lòng, đi khắp thế giới tung tin đồn nhảm về tôi và Hoắc Trác.
Sau khi Hoắc Trác công thành danh toại, Liễu Viện sợ bị trả thù mà tự sát, còn hắn lại cho rằng lời đồn năm đó là do tôi lan truyền.
Hắn sẽ từng tấc từng tấc vuốt ve khuôn mặt tôi, lúc tỏ tình nhỏ nhẹ như tình nhân thì bất thình lình bóp chặt cổ tôi:
"Giang Du Tâm, tôi còn tưởng cô cao quý lắm, thực ra cũng thối nát như tôi."
"Cô hại chết người yêu tôi nhất trên đời này, vậy thì do cô gánh vác tất cả tội lỗi, bao gồm yêu của tôi, hận của tôi."