Áp lực học tập lớp 12 cực lớn, tất cả bạn học đều cần cù chăm chỉ học tập, chuẩn bị đón chào kỳ thi đại học vào tháng sáu.
Chỉ có Liễu Viện là ngoại lệ.
Mỗi ngày biến đổi phương pháp ân cần hỏi han Hoắc Trác, ngày ngày đưa đồ ăn thức uống.
Cho dù bị từ chối cũng vui vẻ không biết mệt.
Chỉ cần mắt không mù, đều có thể nhìn ra cô ta có hảo cảm với Hoắc Trác.
Dần dần, trong lớp bắt đầu truyền ra lời da tiếng vào mới, nói Liễu Viện và Hoắc Trác là cặp đôi "ngầm", cô ta vì không làm chậm trễ bạn trai học tập mới không nỡ công khai.
Đại bộ phận tuy khịt mũi coi thường, nhưng chịu không nổi đám tay sai của Liễu Viện ngày ngày tẩy não, dần dần cho là thật.
Mà Hoắc Trác không có nửa điểm biến động.
Vẫn nhàn nhạt từ chối bánh ngọt trà sữa cô ta đưa tới, khước từ lời mời đi dạo phố.
Tôi ngồi ở chỗ ngồi, cùng bạn thân cười nói vui vẻ: "Có vài người thật đáng thương, mặt nóng dán mông lạnh, nào biết người trong lòng sớm đã thành chó của người khác rồi."
Liễu Viện bị Hoắc Trác năm lần bảy lượt cự tuyệt, giờ phút này lại bị châm chọc một phen, nộ khí đạt tới đỉnh điểm, dữ tợn nhào tới muốn tát vào mặt tôi.
Tôi lui về phía sau mấy bước, vươn tay bóp chặt cổ họng cô ta:
"Kích động cái gì, nói cậu sao?"
Liễu Viện thở không nổi, ngón tay gắt gao bấu vào cổ tay tôi, liều mạng giãy giụa.
Tôi buông tay, đầu cô ta đập "bốp" một tiếng xuống bàn.
Cả lớp bùng nổ tiếng cười.
Từ đầu đến cuối, Hoắc Trác không nhìn về phía cô ta một cái nào.
Liễu Viện vừa thẹn vừa giận, ánh mắt như tẩm độc, hận không thể sống sờ sờ cắn nát xương cốt tôi.
Tan học, tôi từ chối lời mời đi cùng của bạn học, một mình bước trên đường về nhà.
Ánh trăng kéo cái bóng của tôi ra rất dài rất dài.
Lại nhoáng lên một cái, cái bóng từ một biến thành nhiều cái, giương nanh múa vuốt ép sát tôi.
Tôi bất động thanh sắc nắm chặt cây gậy dũ (baton) giấu trong ống tay áo, rẽ phải vào con đường mòn ruột dê.
"Mẹ kiếp, con tiện nhân này dám chơi chúng ta, mau đuổi theo!"
Tiếng gầm giận dữ của Liễu Viện đinh tai nhức óc, theo sát phía sau là tiếng bước chân có chút ồn ào của mấy người.
Có tên côn đồ nịnh nọt cô ta: "Không sao đâu, Giang Du Tâm chẳng qua là một con đàn bà tay trói gà không chặt, anh em dạy dỗ nó một trận là biết lợi hại ngay."
Kiếp trước cũng như vậy, Liễu Viện sau khi trở mặt với tôi thì thẹn quá hóa giận, gọi côn đồ ngoài trường chặn tôi trong hẻm.
Hoắc Trác vừa vặn đi ngang qua, tôi vốn tưởng rằng hắn sẽ nể tình tôi từng giúp hắn mà báo cảnh sát, ai ngờ Hoắc Trác lạnh lùng đứng nhìn toàn bộ quá trình tôi bị đánh đập.
Trong những giây phút hấp hối cuối đời, mỗi ngày tôi đều nghĩ nên trả thù lại như thế nào.
Lần này, rốt cuộc cũng có cơ hội rồi.
Thừa dịp bọn họ thảo luận nên hành hạ tôi thế nào, tôi leo lên đầu tường, nhặt một cục đá nhắm ngay đầu Liễu Viện.
"A!"
Máu tươi theo kẽ tay chảy xuống, cô ta thống khổ ôm lấy đầu.
"Chị Du Tâm, bọn em tới giúp chị đây!" Đám đàn em tôi thu nhận sớm đã mai phục ở một bên, thổi lên kèn lệnh xung phong.
Đám côn đồ bên cạnh Liễu Viện sợ vỡ mật, co giò bỏ chạy.
Tôi từ trên tường nhảy xuống, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Liễu Viện, túm lấy tóc cô ta:
"Cậu tưởng chỉ có mình cậu biết chơi xã hội đen à?"
Không muốn làm và làm không được là hai chuyện khác nhau.
Kiếp trước tôi chăm chỉ đọc sách, kính già yêu trẻ lại nhận lấy kết cục cực kỳ bi thảm. Trước khi chết rốt cuộc hiểu ra một đạo lý, làm người không thể quá thật thà, người thiện bị người hiếp.
Cho nên lần này tôi trước thời hạn thu phục các thành phần bất hảo quanh trường, để bọn họ chuẩn bị sẵn sàng tiếp ứng cho tôi.
Liễu Viện ăn một miệng bùn đất, nước mắt lưng tròng: "Giang Du Tâm, mày dám hại tao sao! Hoắc Trác sau này sẽ trở thành tỷ phú, tao là cứu tinh của anh ấy, mày đoán xem anh ấy có vì tao mà trả thù không?"
Tôi vỗ vỗ tay, bảo thủ hạ giải Hoắc Trác tới.
Hắn vừa mới kết thúc làm thêm, đồng phục làm việc trên người còn chưa cởi.
Liễu Viện kích động đến nước mũi nước mắt tèm lem:
"Cứu tớ với, Giang Du Tâm nó muốn giết tớ!"