Nhà tôi ở kinh đô, bố mẹ bận rộn kinh doanh buôn bán, không có thời gian để quản lý tôi, cho nên từ nhỏ tôi đã xem anime và đọc tiểu thuyết, rồi vô cùng thuận lợi trưởng thành lên và mắc căn bệnh... chuunibyou ảo tưởng sức mạnh Ma tôn.
Bố mẹ chê tôi quá mất mặt, tống thẳng tôi đến một trường cấp ba có trình độ giảng dạy cực kỳ cao ở tỉnh A để học tập.
Ở nơi đây, tôi đã gặp được tình yêu đích thực của đời mình.
Ngày đầu tiên khai giảng tôi đã vô tình đụng phải một cô gái, dáng vẻ trông rất đáng yêu, từ sợi tóc cho đến ngón chân, đều hoàn toàn phù hợp với thẩm mỹ của tôi.
Nhưng mà trái tim của đại thiếu gia Hạ Kỳ tôi đây đâu phải là thứ dễ dàng có được đến thế!
Tôi quay phắt mặt đi không thèm nhìn cô ấy.
Sau đó cô ấy tự mình bắt đầu bọc bìa nilon cho sách vở.
"Học sinh tiểu học mới đi bọc bìa nilon cho sách vở." Miệng nhanh hơn não, tôi buột miệng thốt ra.
Sau đó lại hối hận tới mức chỉ muốn tự bóp cổ cho mình chết đi.
Cô ấy lườm tôi một cái.
Dưới sự yêu cầu mãnh liệt của tôi, cô ấy đã làm bạn cùng bàn với tôi suốt ba năm trời.
Lúc trước xếp lại chỗ ngồi, bên cạnh tôi từng có một nam sinh ngồi tạm thời, thế nhưng dưới sự quấy rối nhiệt tình của tôi, nam sinh đó đã nhẫn nhịn đến mức không thể nhịn thêm được nữa mà cầu xin giáo viên đổi chỗ.
Thi thi triển chút mánh khoé nhỏ thôi, chút mánh khoé nhỏ mà thôi.
Cô ấy không hề chê bai tôi mắc bệnh chuunibyou, cũng không chê bai cánh tay tôi quá dài lúc nào cũng hay vươn qua vạch kẻ bàn, cô ấy còn không chê bai cái cơ thể đầy mùi mồ hôi chua loét của tôi mỗi khi vừa chơi bóng rổ xong.
Cô ấy thật sự quá tốt đi mất!
Nhưng một Tiểu Tiểu tốt đẹp như vậy lại có cuộc sống vô cùng đau khổ, tôi biết, từ trước đến nay chưa từng có ai đi họp phụ huynh cho cô ấy cả.
Bố mẹ tôi đều từ kinh đô bay tới đây để họp phụ huynh cho tôi, nhưng cô ấy thì chẳng có một ai.
Cô ấy lẻ loi cô độc ngồi tại vị trí của mình.
Tôi trực tiếp để mẹ tôi biến thành mẹ của cô ấy!
Mẹ tôi nháy mắt ra hiệu với tôi, sau đó quay sang nói với Tiểu Tiểu: "Bạn nhỏ à, cô họp phụ huynh giúp cháu có được không, cứ coi như là diễn tập trước một lần đi, cháu có thể gọi cô là mẹ."
Khương Tiểu Tiểu ngẩn người đờ đẫn, cất giọng gọi một tiếng: "Mẹ."
Tôi chỉ muốn nhảy vọt ra ngoài cửa sổ, sau đó lăn lộn vòng vòng trên mặt đất, rồi trèo tít lên cây gầm rú y hệt như người rừng Tarzan vậy.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, tôi như ước nguyện thành công lừa gạt được Khương Tiểu Tiểu mang về kinh đô.
Nhiều năm ôm ấp mộng tưởng nay đã trở thành hiện thực, cảm giác cả con người tôi cứ như đang lâng lâng bay bổng trên mây.
Điều duy nhất khiến tôi không vui là, Tiểu Tiểu theo học trường Đại học Y, thực sự quá mức bận rộn rồi! Tôi thường xuyên không gặp được cô ấy, vô cùng khó chịu.
Còn một việc nữa, cái kẻ mang tên Lý Nguyên Tân kia, bạn học cùng lớp với tôi, nhìn cái mặt là đã thấy ngứa đòn, ngày nào cũng chạy tới Đại học Y, không hiểu anh ta đang nghĩ cái quái gì nữa, đó là vợ của tôi cơ mà.
Bản thân anh không có vợ hay sao?
À đúng rồi, anh ta quả thực không có vợ.
Lý Nguyên Tân cái đồ chó này, đúng là chó vô cùng.
Tôi và Tiểu Tiểu vừa tốt nghiệp đại học đã kết hôn, trong lễ cưới ngày hôm đó, Lý Nguyên Tân chuyên môn đi chụp ảnh dìm hàng của tôi.
Còn gửi cho tôi xem, nói tôi cười giống hệt một con chó ngốc.
—Hoàn—