Tôi kéo Phương Minh đi.
Đưa anh đến khách sạn tắm rửa sạch sẽ, anh lúc này mới dám tủi thân ôm tôi: "Vãn Vãn, em sẽ không ghét bỏ anh chứ?"
Vốn dĩ cũng không có ghét bỏ anh, chỉ là bé ngoan bị tay bẩn sờ soạng, không rửa thấy ghê người.
"Không có."
Tôi vòng qua cái eo thon chắc của anh.
Anh làm còn tốt hơn rất nhiều người.
"Vãn Vãn..."
Trong tiếng thở dốc trầm thấp, tràn ngập dụ hoặc liêu nhân.
Giải cơn thèm của anh, đã là hồi lâu sau đó.
Anh đi làm, mà tôi nhớ tới cổ phần Lâm Khải Hải đáp ứng cho tôi, cũng đi tới Lâm thị.
Tôi không nhậm chức ở Lâm thị, trước kia nhà họ Lâm cũng không cho tôi tới Lâm thị, đến nỗi lễ tân sống chết cản tôi, chính là không cho tôi lên lầu.
Không lên được, tôi liền gọi điện thoại cho Lâm Khải Hải.
"Vãn Vãn, xin lỗi."
Ông ta dường như rất mệt mỏi: "Mẹ con kiên trì giao Lâm thị cho Giao Giao quản lý, cha nghĩ con đã cầm cổ phần rồi, cho nên..."
Cho nên ông ta liền lần nữa làm chuyện thiên vị Lâm Giao?
Tôi nghe mà buồn cười, nhưng cũng bừng tỉnh đại ngộ.
"Lâm Khải Hải, ông biết Lâm Giao là con gái ruột của Chu Uyển."
Nếu không có tầng quan hệ này, Lâm Khải Hải sẽ không dễ dàng giao quyền như vậy, cũng sẽ không mặc kệ Chu Uyển thiên vị Lâm Giao.
Ông ta đối với Chu Uyển, đúng thật là tình sâu như biển.
Sâu đến mức đứa con gái ruột là tôi đây, đều không bằng con riêng của vợ ông ta.
"Vãn Vãn, đây là chuyện người lớn, con đừng nhúng tay!"
Có thể là bị dẫm phải chỗ đau, ông ta nóng nảy lên, nhưng tôi cúp điện thoại, không muốn nghe ông ta nói những lời chỉ làm tôi thêm chướng tai gai mắt.
Tôi cũng đã từng thấy tình yêu tốt đẹp.
Nhưng cho dù là đổi vị trí tự hỏi, tôi cũng không làm được như Lâm Khải Hải, vì người phụ nữ mình yêu sâu đậm, đi bắt nạt con ruột.
Cái này con mẹ nó chính là tam quan vỡ nát, không thể dùng lẽ thường thảo luận.
Lâm Giao khí thế hung hăng tới.
"Lâm Vãn Vãn, Lâm thị hiện tại là của tôi, chị lập tức rời đi cho tôi."
Cô ta giống như xua đuổi chó mèo, lời vừa nói xong, liền lạnh mặt không chút khách khí gọi bảo vệ tới đuổi tôi.
Tôi trở tay tát một cái.
"Của cô?
"Lâm Giao, cô nghĩ kỹ rồi hãy nói chuyện."
Nếu Lâm Khải Hải yêu Chu Uyển yêu đến mức không phân biệt thị phi, vậy tôi đành phải tự mình động thủ lấy đồ thôi.
Trong đại sảnh nổ tung.
"Sao cô lại đánh người!"
"Người đàn bà điên ở đâu tới, lập tức báo cảnh sát!"
Đám người vây tới, tôi thậm chí nhìn thấy Triệu Minh Kiệt vừa bước vào đại sảnh, nhưng cũng chỉ lạnh lùng cong môi.
Tôi đúng thật là một kẻ điên.
Người lớn lên trong hoàn cảnh như vậy, sao có thể không điên?
"Lại là cô!"
Triệu Minh Kiệt xông tới bảo vệ Lâm Giao, nghiêm giọng với tôi: "Sớm đã nghe nói cô thích bắt nạt Giao Giao, quả nhiên là thật!"
Thật em gái gã, gã hiểu cái gì?
Tôi không khách sáo với gã, đánh cả gã luôn.
Đám người lần nữa nổ tung, có bảo vệ xông lên muốn giữ chặt tôi, tôi liếc xéo qua: "Đều mọc mắt chó à?
"Lâm Giao mới là tu hú chiếm tổ chim khách!
"Tôi xem ai dám động vào tôi?"
Lâm Giao là con gái Chu Uyển đưa vào nhà họ Lâm.
Cô ta vốn không phải người nhà họ Lâm.
Bảo vệ nhất thời không có chủ ý báo cảnh sát, Triệu Minh Kiệt thì không giống vậy.
Gã chỉ vào mũi tôi.
Giống như lúc trước ở cửa hàng xa xỉ phẩm đánh Lâm Giao không phải gã vậy.
"Tiện nhân, nói chuyện với Giao Giao nhà chúng tôi kiểu gì đấy!"
"Giao Giao nhà các người? Lúc trước không lấy được tiền mua đồ, tức đến mức trút giận lên người Lâm Giao."
Tôi cười: "Giờ trong nhà phá sản rồi, liền muốn ôm đùi nhà họ Lâm rồi à?"
"Là cô!"
Triệu Minh Kiệt giận sôi máu: "Là cô cho người làm sập nhà họ Triệu!"
Ừm, gã cũng không tính là quá ngốc!
Tôi nghịch nghịch điện thoại trong tay: "Không bằng tôi gọi một cuộc điện thoại cho Phương Minh.
"Lâm thị tôi cũng không muốn nữa, dù sao cổ phần cho tôi tôi đã bán ở điểm cao nhất lấy tiền mặt rồi, không bằng để bọn họ tập thể đi nhặt ve chai, cũng coi như thành toàn tình yêu giữa bọn họ."
Tôi chỉ muốn một sự công bằng mà thôi.
Nếu không có, vậy đừng trách tôi lật bàn trở mặt.