Lâm thị đã phá sản.
Không ít nhân viên Lâm thị thất nghiệp.
May mắn tôi dùng tiền bán 20% cổ phần Lâm thị đầu tư vào chuyện làm ăn của bạn bè, cũng nhiều thêm không ít cương vị công tác.
Chuyện làm ăn nhà Phương Minh cũng càng làm càng lớn, mỗi ngày đều đang tuyển dụng.
Như vậy một đi một lại, giải quyết áp lực thất nghiệp cho không ít người.
Chu Uyển mắng tôi là tán tài đồng tử, mắng tôi là sao chổi, còn muốn giết tôi.
Nhưng bà ta không có thực lực đó.
Tôi về nhà lấy đi đồ đạc cần thiết, chuyển đến căn hộ nhỏ tôi tự mua, sống những ngày yên tĩnh.
Phương Minh quấn lấy cũng muốn ở cùng tôi.
Tôi cười anh: "Vậy biệt thự lớn, chung cư cao cấp của anh làm sao bây giờ?"
"Không có em ở, vậy thì là nơi vô dụng."
Anh cũng không cảm thấy căn hộ nhỏ sẽ làm rơi rớt thân phận của anh, sau khi được tôi đồng ý liền vui sướng chuyển vào, phòng bếp càng là trở thành lãnh địa của anh.
Tôi cũng nhận được tin tức.
Nhà họ Triệu phá sản, cả nhà di cư ra nước ngoài, nói là vĩnh viễn không quay lại nữa.
Nghe nói, trước khi chuyển nhà Triệu Minh Kiệt còn bị người ta trùm bao tải lên đầu, kéo vào ngõ nhỏ tối tăm hung hăng đánh một trận, răng đều đánh rụng.
Còn về Lâm thị, cũng đã tiến vào giai đoạn thanh toán phá sản.
Chu Uyển ngày ngày gọi điện thoại mắng tôi, tôi cũng là rảnh rỗi, cố ý mở loa ngoài thưởng thức dáng vẻ thẹn quá hóa giận của bà ta.
Thỉnh thoảng đốp lại bà ta vài câu, coi như tình thú sinh hoạt.
Nhưng không nghĩ tới, Lâm Giao thế mà đổi trắng thay đen, đem tất cả mọi chuyện đăng lên mạng.
Trong lúc nhất thời đừng nói cư dân mạng mắng tôi, liên lụy cả Phương Minh cũng bị mắng lên hot search, cổ phiếu tập đoàn Phương thị càng là đi theo tụt dốc không phanh.
"Sắp chết đến nơi rồi, còn liên lụy anh."
Tôi rúc vào ghế lười ngoài ban công lướt hot search, Phương Minh đang tưới nước cho hoa tôi trồng.
Nghe tiếng cười với tôi một cái: "Anh thích bị em làm phiền."
"Đâu ra người như anh chứ."
Tôi lườm anh, anh liền cười: "Chỉ có bị làm phiền, mới có thể thể hiện ra tầm quan trọng của anh đối với em, nếu không thì có khác gì người lạ đâu?"
Hây, hình như cũng là đạo lý này ha?
Tôi đọc hot search cho anh nghe, cuối cùng lại nói: "Ngài Phương thân mến, vậy bây giờ làm sao đây?"
"Vả mặt cô ta."
Phương Minh ghé sát vào trộm hương một cái: "Anh đã cho người đi tìm chứng cứ nhà họ Lâm ngược đãi em, rất nhanh sẽ có kết luận thôi."
Ưm, có người bạn trai năng lực siêu cường chính là tốt, phàm là chuyện gì cũng bớt lo.
Chứng cứ thu thập rất thuận lợi.
Mấy năm nay Lâm Giao không ít lần cướp đồ của tôi, mà chuyện nhà họ Lâm đối xử khắc nghiệt với tôi càng là bạn bè thân thích đều biết.
Chứng cứ tung ra, hướng gió dư luận rất nhanh đã thay đổi.
Lâm Giao gọi điện thoại cho tôi, lại là khóc lóc gọi Phương Minh: "Lâm Vãn Vãn chỉ là vật hi sinh, hai chúng ta mới là trời sinh một đôi!"
Tôi nhướng mày một cái.
Ngu xuẩn! Lâu như vậy rồi còn chưa nhìn rõ cục diện.
"Cô là cái thá gì chứ?
"Trong thế giới của tôi, Lâm Vãn Vãn chính là nữ chính duy nhất, là người phụ nữ tôi thật lòng ngưỡng mộ."
Phương Minh đốp lại cực kỳ lưu loát, thâm đắc ngã tâm.
Nhưng mà Lâm Giao lại hét lên: "Anh hiểu cái gì! Cô ta chỉ là lợi dụng anh đối phó nhà họ Lâm mà thôi, căn bản không phải thích anh!"
"Vậy sao? Tôi cam tâm tình nguyện."
Tôi tưởng Phương Minh sẽ tức giận.
Nhưng sau khi anh đốp chát lại Lâm Giao xong, chỉ tủi thân ba ba nhìn tôi, tôi cười hôn lên môi anh: "Tin cô ta hay là tin em?"
"Đương nhiên là em."
"Em yêu anh."
Lúc đầu tiếp cận anh là vì đối phó nhà họ Lâm, nhưng đối phó nhà họ Lâm đồng thời yêu anh, cũng không phạm pháp.
"Anh biết mà."
Anh lộ ra chút đắc ý nho nhỏ, coi như chốn không người ân ái với tôi.
Trong điện thoại Lâm Giao đang gọi hai kẻ điên, tôi tranh thủ cúp điện thoại, chuyên tâm cùng anh tương tương nhưỡng nhưỡng.
...