"Ai bảo cuộc đời mày quá đặc sắc làm chi".
Lúc này, hệ thống trí tuệ cao cuối cùng cũng lên tiếng: "Đã trói định xong".
Giang Tử Nhu cười đến mức ngông cuồng tùy ý, trong tay nắm một quả cầu ánh sáng màu vàng, đó chính là hệ thống trí tuệ cao đại diện cho trí tuệ.
Còn quả cầu ánh sáng màu hồng kia, yếu ớt nằm trên vai tôi.
Đó là hệ thống mỹ nhân tượng trưng cho sắc đẹp.
Kiếp trước, nó chính là pháp bảo giúp Giang Tử Nhu gả vào hào môn.
Nó vác khuôn mặt tuyệt mỹ nghênh ngang đi khắp nơi, trở thành bạch nguyệt quang trong lòng biết bao nam sinh.
Nhưng mười năm sau, Giang Tử Nhu sở hữu hệ thống mỹ nhân lại đánh mất đi vẻ đẹp tuyệt trần đó.
Nó chơi bời trác táng nên bị báo ứng, biến thành đóa hồng sớm tàn, gầy gò khô héo, không còn chút mị lực nào.
Còn tôi đeo kính gọng vàng, trong vòng vây của phóng viên bước ra khỏi học phủ hàng đầu đất nước, chuẩn bị tham dự lễ trao giải Nobel.
Sự đãi ngộ khác biệt một trời một vực khiến Giang Tử Nhu đỏ mắt.
Nó rút con dao từ trong ba lô ra, không nói hai lời đâm thẳng vào tim tôi.
Trong tiếng la hét của mọi người, tôi nghe thấy lời nguyền rủa ác độc nhất của Giang Tử Nhu:
"Đi chết đi đồ tiện nhân! Những thứ tao không hưởng thụ được, mày cũng đừng hòng có được!"
Một cơn đau kịch liệt ập đến, tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Vốn tưởng đời này thế là hết, không ngờ lại bị một tràng cười chói tai đánh thức.
Mở mắt ra lần nữa, liền thấy Giang Tử Nhu đã cướp trước hệ thống trí tuệ cao.
Thấy tôi tỉnh táo, trong mắt nó toát ra ánh sáng độc ác:
"Chị, à không, đồ lẳng lơ, cuối cùng chị cũng tỉnh rồi à!"
"Tao đang sầu vì không có ai chiêm ngưỡng sự thành công của tao đây, giờ mày tỉnh rồi, mày là người đầu tiên đấy."
"Được tận mắt chứng kiến sự ra đời của một thiên tài tuyệt thế, coi như là vinh hạnh lớn nhất đời này của loại lẳng lơ như mày rồi."
Từng câu từng chữ bẩn thỉu của nó, nghe mà khiến mày tôi nhíu chặt.
Thấy tôi nhíu mày, Giang Tử Nhu cười càng điên cuồng hơn:
"Tao sẽ dựa vào hệ thống trí tuệ cao trở thành tiến sĩ, viện sĩ, từng bước đi lên đỉnh cao nhân sinh! Còn mày chỉ có thể dựa vào cái mặt vô dụng này, luân lạc thành đồ chơi của đàn ông thôi!"
Nói xong, nó xoay người bước ra khỏi không gian hệ thống, không thể chờ đợi thêm mà đi trải nghiệm công năng của hệ thống trí tuệ cao.
Bộ dáng gấp gáp không thể chờ nổi này làm tôi liên tưởng đến kiếp trước.
Kiếp trước, Giang Tử Nhu đã chọn hệ thống mỹ nhân, cũng vội vội vàng vàng đi khoe khoang sắc đẹp của mình như thế.
Vì thế nó không hề nghe thấy cảnh báo của hệ thống:
[Các loại hệ thống này chỉ là công cụ hỗ trợ, ở trên cơ sở giá trị gốc của ký chủ mà tăng thêm gấp đôi.]
[Hiệu quả của hệ thống tỷ lệ thuận với danh tiếng xã hội, xin vị ký chủ này hãy sử dụng công năng hệ thống hợp lý, tích lũy giá trị danh tiếng ở lĩnh vực tương ứng.]
[Nếu không, giá trị vốn có của ký chủ sẽ trở về con số 0.]
...
Chúng tôi đều là người trưởng thành đã sống qua một kiếp, làm mấy đề thi cao trung dễ như trở bàn tay.
Lại nhờ vào hệ thống trí tuệ cao, Giang Tử Nhu nhẹ nhàng giành được danh hiệu Trạng nguyên thành phố.
Các phóng viên vây kín nhà đến mức nước chảy không lọt, mời nó tham dự các loại hội chia sẻ kinh nghiệm.
Một số trường trung học trọng điểm cấp tỉnh vắt hết óc, mời nó về trường mình.
Nhất thời, vinh dự và tiền bạc dùng không hết đã bao vây lấy Giang Tử Nhu.
Bố mẹ tôi vốn dĩ đã thiên vị nó, thấy con gái út tranh khí như vậy, vung tay lên, cho nó hai vạn tệ, để nó vui vui vẻ vẻ chơi suốt cả kỳ nghỉ hè.
Còn đối với tôi, bọn họ thì mũi không ra mũi, mắt không ra mắt.
"Thi đại học được có hơn 600 điểm, vừa đủ qua điểm tuyển sinh của trường trọng điểm! Cái nết ham học hồi nhỏ của mày đi đâu rồi hả? Kỳ nghỉ hè này mày không được đi đâu chơi, ở nhà học bài cho tao!"
Cứ như vậy, bố mẹ chuẩn bị đưa Giang Tử Nhu ăn mặc long trọng tham dự loại giao lưu hội kia, đi du lịch check-in khắp nam bắc.
Trước khi đi, nó đặc biệt đến thư phòng, giả vờ giả vịt cầm lên hai bài thi.
"Đề đơn giản thế này cũng đáng để làm à? Chậc chậc chậc, ngu quá đi, tao khuyên mày hay là sớm vào xưởng vặn ốc vít đi thì hơn."
Giang Tử Nhu lại cười ha hả.
Tôi rũ mắt xuống, bên môi gợi lên độ cong nhàn nhạt.
Người không tôn trọng tri thức, cũng giống như con thỏ trong chuyện rùa và thỏ chạy thi, có lẽ nhất thời có thể dẫn đầu, nhưng sớm muộn gì cũng sẽ vì ngạo mạn mà bại trận thôi.