"Đứng lại, mày định đi đâu?"
Giang Tử Nhu luống cuống ngăn cản tôi, còn tôi lách trái lách phải, từ trong khe hở chui ra khỏi cửa lớn.
Thuận tiện giả vờ giả vịt nặn ra hai giọt nước mắt, khóc lóc kể lể:
"Con biết con không có bản lĩnh, không xứng làm con gái của bố mẹ. Xin lỗi, con dọn ra ngoài ngay đây, từ nay về sau cũng không làm bố mẹ mất mặt xấu hổ nữa."
"Từ từ đã, chúng ta có chuyện gì từ từ thương lượng!"
Bố tôi lặng lẽ di chuyển ra cửa, định kéo tôi về.
Tôi đâu thể cho ông ta cơ hội này, dưới chân bôi dầu, bỏ chạy như bay ra ngoài.
Chạy được vài chục mét, tiếng chửi rủa của mẹ tôi vẫn vang vọng tận mây xanh:
"Đồ ranh con, có bản lĩnh thì cả đời này mày đừng về nữa, dám về nhà tao đánh gãy chân mày!"
Tôi chạy càng nhanh hơn.
Mãi đến khi xác định không có ai đuổi theo, tôi mới dừng bước, đi về phía phòng trọ.
Căn phòng trọ này là tôi thuê ngay từ lúc mới trọng sinh.
Tôi liệu định sẽ náo loạn đến cục diện không thể thu dọn, thế nên sớm đã tính toán tốt cho mình.
Tuy rằng mất đi sự hỗ trợ của hệ thống trí tuệ cao, nhưng kinh nghiệm nghiên cứu khoa học và bản lĩnh của kiếp trước cũng không hề biến mất.
Hiện tại thu phí hợp lý, chất lượng ưu tú, không ít sinh viên đại học hâm mộ danh tiếng mà tìm đến.
Tôi cũng không tham nhiều, chỉ kiếm đủ sinh hoạt phí và tiền thuê nhà, thời gian còn lại thì dùng để học tập.
Ngay sau khi dọn ra khỏi nhà, để che mắt người khác, tôi đặc biệt tìm một công việc ở quán cơm nhanh trước cổng trường, mỗi ngày buổi trưa và buổi tối qua đó giúp việc, một tiếng mười lăm tệ.
Không cần kiếm tiền, chỉ cần bán thảm.
Học sinh đến đến đi đi, ấn tượng đối với tôi rất sâu sắc.
Rất nhanh, tin tức tôi đi làm thuê đã truyền đến tai bạn học cùng lớp.
Bọn họ ngoài miệng không nói, trong lòng đối với ngộ ngộ của tôi đặc biệt tò mò, liền bóng gió hỏi thăm Giang Tử Nhu.
Sắc mặt Giang Tử Nhu khó coi:
"Còn có thể có chuyện gì? Đi lêu lổng với đàn ông bị bố mẹ tớ đuổi ra khỏi nhà rồi chứ sao!"
Nó chu môi: "Các cậu nhìn kìa, nhân tình của Giang Hạ Thanh lại đến rồi."
Lớp học lập tức yên tĩnh trở lại, các bạn học ào một cái về chỗ ngồi, lặng lẽ dựng thẳng lỗ tai.
Triệu Dã nghênh ngang đi vào phòng học, hai tay chống lên bàn, một bộ dạng cà lơ phất phơ.
Hắn mạnh mẽ cúi đầu, môi cách mặt tôi không quá mười centimet:
"Cưng à, tối nay em đến nhà anh nhé? Anh vừa mới mua vị mà em thích nhất..."
Giọng nói không lớn không nhỏ, vừa vặn để tất cả mọi người nghe thấy.
Hắn cùng Giang Tử Nhu áp dụng biện pháp giống nhau để ép tôi vào khuôn khổ.
Uy hiếp, dụ dỗ, tung tin đồn nhảm?
Nữ sinh bình thường căn bản không phải đối thủ của loại cặn bã này, thường thường sẽ bị danh dự làm lụy, không thể làm gì khác hơn là rơi xuống vực sâu.
Nhưng tôi không giống thế.
Thời khắc chạm đáy vực sâu, sẽ là cơ hội để tôi bật ngược trở lại.
Bánh răng vận mệnh chậm rãi chuyển động.
Cuối cùng cũng đến thời khắc tôi phản kích.