"Ai nói tôi sẽ hiến?"
Lời tôi vừa nói ra, mẹ ngây người.
Phòng livestream cũng cạn lời.
[Đúng là chết cũng không chừa mà, lãnh đạo đến cũng không ăn thua, cứ phải để những người chính nghĩa chúng tôi ra tay.]
[Xông lên đi các chị em, tập hợp ở cửa bệnh viện XX.]
Tôi mở một đoạn video trên điện thoại, sau đó nhấn trình chiếu.
Rồi thản nhiên đi tới, chỉnh lại cổ áo trước máy quay.
"Nếu mọi người đã muốn xem, tôi sẽ cho mọi người xem thêm chút hay ho."
"Hãy nhớ tôi tên là Ôn Tư Nam, là con thứ hai trong một gia đình sinh ba đứa để kiếm con trai."
"Tôi bị gửi đi nuôi từ năm bốn tuổi, mười bảy tuổi dì nuôi tôi qua đời tôi mới được đón về nhà."
"Còn về việc tại sao tôi không hiến tủy, mời xem VCR!"
Lời tôi chưa dứt, mấy người nhà họ Ôn lập tức nhận ra có điều không ổn, Ôn Thư Hằng phản ứng nhanh nhất lao lên giật điện thoại của tôi.
Nhưng lại bị bảo vệ duy trì trật tự khống chế.
Mẹ mặt xám ngoét, cứ lắc cánh tay Ôn Như Hải.
"Đều tại ông, nếu không phải tại ông thì sao có thể!"
Tôi quay người lại, lãnh đạo bệnh viện gật đầu ra hiệu, thế là tôi nhấn nút phát.
Mấy chục vạn người trong phòng livestream im lặng.
Trong ngoài phòng bệnh cũng im lặng.
Im phăng phắc, chỉ còn lại hình ảnh trong tivi từ ngày tôi về nhà.
Đó là cảnh quay từ camera đặt trong bếp, toàn bộ phòng ăn đều hiện rõ.
Tôi nói mẹ tôi bị bệnh.
Bà vừa gắp thức ăn vừa nói ăn nhiều vào.
Tôi nói bệnh máu trắng.
Bà nói ăn no rồi thì bệnh gì cũng khỏi.
Tôi hỏi có thể để chị gái hiến tủy cho tôi không, Ôn Như Hải mạnh bạo ném đôi đũa xuống bàn.
Lần này bình luận bay lên.
[Vãi, tôi đã thấy gì thế này?]
[Cú lật kèo cấp 10!]
[Vừa nãy đã thấy không ổn rồi, không thù không oán, sao người ta có thể không hiến được.]
[Gia đình này đúng là tiêu chuẩn kép vãi, xem mà tức.]
Video tiếp tục phát.
Ôn Thư Ý cười ha hả nói tôi hay suy nghĩ, cười nhiều một chút là bệnh gì cũng khỏi.
[Bây giờ người bị bệnh là chính cô ta, sao cô ta không cười một cái đi.]
[Cười một cái là khỏi rồi, sao con mẹ mày còn phải nhập viện, đồ trà xanh!]
Trong video, ba ném bao lì xì rất lớn đó xuống trước mặt tôi.
Ông tát tôi một cái rồi nói ông Ôn Như Hải nói một lời là một lời, cắt đứt quan hệ cha con với mày.
Tôi nghiến răng cười.
Ai chủ động cầu xin ai là cháu!
[Lão già này vung tay đánh thật đấy! Định đánh người ta chết à?]
[Lão già nói lão nói một lời là một lời cơ mà! Vậy sao bây giờ lại quỳ trước mặt người ta, cháu nội ơi!]
[Vừa nãy suýt bị lão già nước mắt lưng tròng lừa rồi, lão cháu nội này đúng là thiên vị vãi! Tức điên mất!]
Trong video cuối cùng cũng đến lượt Ôn Thư Ý nói.
Ai cầu xin ai là đồ con rùa đen, trời đánh sấm sét không được chết tử tế.
[Trời ơi, cô gái này trông hiền lành sao lại độc ác như vậy.]
[Trời đánh sấm sét, không được chết tử tế, báo ứng sao lại đến nhanh như vậy.]
[Chẳng trách vừa nãy cô ta không tự cầu xin, hóa ra là đã thề độc rồi! Báo ứng nhãn tiền, sướng quá!]
Video vẫn tiếp tục, chỉ là cảnh tượng sau khi tôi rời đi.
Tờ xét nghiệm đó được đặt trên bao lì xì, không một ai thèm liếc mắt.
Ôn Thư Hằng như ném thứ gì đó bẩn thỉu, trực tiếp vứt đi, cầm lấy bao lì xì đưa cho Ôn Thư Ý.
"Chị, lì xì đi lưu diễn của chị đây, chơi vui vẻ nhé, đừng để cô ta ảnh hưởng tâm trạng."
"Nào nào, ăn tiếp đi, kẻ gây chuyện đi rồi, chúng ta tiếp tục."
Không khí trên bàn ăn tuy không còn náo nhiệt như trước, nhưng bữa tối vẫn tiếp tục.
Mẹ tuy đang lau nước mắt, nhưng vẫn gắp thức ăn cho hai đứa con.
Bà thậm chí còn lo lắng Ôn Thư Ý ra nước ngoài sẽ ăn không ngon.
Cả bàn ăn, chỉ có một người ngoài là đặt đũa xuống.