Đoàn múa của Ôn Thư Ý đã đến đơn vị chúng tôi khám sức khỏe trước khi đi lưu diễn.
Nhờ có thầy hướng dẫn, tôi đã biết trước kết quả kiểm tra của chị ấy.
Hơn nữa, thầy hướng dẫn là chuyên gia điều trị bệnh máu trắng, mấy người chúng tôi cũng vừa mới tham gia vào ngân hàng tủy.
Thế nên trùng hợp làm sao, tôi đã biết trước một bước tin tức ghép đôi thành công...
Ôn Thư Ý tìm đến trước giờ tan làm.
Chị ấy và Ôn Thư Hằng cùng chặn ở cửa văn phòng của thầy hướng dẫn.
"Bác sĩ, kết quả kiểm tra này chắc chắn là sai rồi."
Ôn Thư Ý vẻ mặt lo lắng, nhưng giọng điệu lại ôn hòa và chắc chắn.
"Chắc ngài không biết, gần đây tôi và Ôn Tư Nam có chút mâu thuẫn, cô ấy lại làm việc ở khoa của các ngài."
"Chắc là cô ấy tức giận vì tôi không hiến tủy cho cô ấy, cho nên đã lén sửa kết quả kiểm tra của tôi."
Lời chị ấy vừa dứt, tất cả mọi người trong văn phòng đều kinh ngạc nhìn sang.
Thế là Ôn Thư Ý càng thêm chắc chắn.
"Cho nên bác sĩ, ngài có thể giúp tôi sửa lại kết quả được không, đoàn múa của chúng tôi đang cần gấp giấy chứng nhận sức khỏe này, tối nay tôi đã phải bay ra nước ngoài rồi."
Thầy hướng dẫn đẩy gọng kính.
"Ờm..."
Thầy đắn đo một lúc, rồi chọn cách ôn hòa nhất.
"Kết quả kiểm tra quan trọng như vậy, bệnh viện không dám làm sai đâu..."
Ôn Thư Hằng không đợi thầy nói xong, lập tức nổi giận.
"Không dám làm sai mà còn dung túng cho Ôn Tư Nam tự ý sửa kết quả của người khác, các người tốt nhất nên cho tôi một lời giải thích thỏa đáng, nếu không tôi sẽ kiện cả khoa của các người."
Lúc tôi vào cửa, vừa hay bắt gặp cảnh này.
Ôn Tư Hằng lao tới xô đẩy tôi, thầy hướng dẫn tháo kính ra, mạnh mẽ đứng dậy, một tay đẩy cậu ta sang một bên.
"Gọi bảo vệ!" Mặt thầy lạnh đi.
Ôn Thư Ý vội vàng nở nụ cười lấy lòng.
"Bác sĩ, em trai tôi chỉ là quá tức giận thôi, ngài mau giúp tôi sửa lại kết quả đi, trách nhiệm của Ôn Tư Nam chúng tôi không truy cứu cũng được, chỉ là tôi đang rất vội, chuyến bay lúc 11 giờ tối."
Thầy hướng dẫn nhíu mày ngước mắt nhìn tôi.
"Em không nói trước kết quả cho cô ấy biết à?"
Tôi khoanh tay lại.
"Tờ xét nghiệm đã để lại cho họ rồi, nhưng xem ra họ không xem."
Nụ cười trên mặt Ôn Thư Ý lập tức cứng đờ.
Các đồng nghiệp đến bảo vệ tôi, họ sờ bụng tôi rồi nhỏ giọng thì thầm.
"Họ đối xử với cậu như vậy, mà cậu còn đắn đo có nên hiến tủy cho họ không."
"Cậu là Bồ Tát chuyển thế à, dựa vào đâu mà phải bỏ đi máu mủ ruột thịt để cứu thứ lòng lang dạ sói đó."
Ôn Thư Ý nghe xong những lời này, lảo đảo hai bước rồi ngã ngồi xuống ghế.
Chỉ còn lại Ôn Thư Hằng không đầu không đuôi đang điên cuồng tức giận ở đó.
"Hay lắm Ôn Tư Nam, chị còn lôi cả đồng nghiệp vào lừa chúng tôi, các người cứ đợi đấy, khoa của các người tiêu rồi, không một ai thoát được đâu."
Lời cảnh cáo của cậu ta, trong khoa không ai thèm để ý.
Bởi vì mũi của Ôn Thư Ý đang chảy máu.
Một giọt.
Hai giọt.
Lặng lẽ rơi xuống chiếc váy trắng tinh của chị ấy.
Ôn Thư Ý hoàn toàn hoảng loạn.
Mắt chị ấy bất giác đỏ hoe, vội vàng bịt mũi, dùng tay che đi vết máu trên váy.
Chị ấy kinh hãi và tức giận ngẩng đầu nhìn tôi.
"Chắc chắn là em, chính là em giở trò!"
Không ai đáp lại.
Ánh mắt của mọi người nhìn chị ấy ít nhiều đều mang theo sự thương hại.
Thế là chị ấy sụp đổ, nước mắt từng đôi từng đôi rơi xuống.
Cuối cùng bị bảo vệ vừa dìu vừa kéo ra khỏi văn phòng.
Ôn Thư Ý không thể đi lưu diễn ở nước ngoài.
Cả nhà cùng chị ấy đi khắp nơi làm kiểm tra gấp.
Không còn nghi ngờ gì nữa, kết quả là chắc chắn.
Họ cũng cuối cùng tìm thấy tờ xét nghiệm mà tôi đã để lại.
Muộn màng nhận ra rốt cuộc mình đã làm gì.