Lần này nhóm chat bùng nổ.
Những người trẻ tuổi có chút quan điểm đúng sai sau khi hỏi ra ngọn ngành đã lần lượt lên tiếng.
[Chú ba, tình hình là thế nào, người bị bệnh là Thư Ý, tại sao chú lại nói là Tư Nam?]
[Chú ba không phải là thiên vị đấy chứ, ban đầu vì Tư Nam bị bệnh nên cắt đứt quan hệ, bây giờ phát hiện là Thư Ý nên đến lừa chúng cháu hiến tủy.]
[Không phải chứ chú ba, thiên vị rõ ràng như vậy sao? Chú làm người như vậy ai còn dám hiến cho nhà chú nữa!]
Bác cả cuối cùng cũng lên tiếng.
[Lão tam, mày làm vậy là không được rồi, đều là họ hàng, mày có cần phải lừa chúng tao như vậy không? Không phải là vì căn nhà đâu, cách xử sự này của mày thật sự không ai dám ra mặt nữa rồi.]
Thấy chuyện bị làm hỏng, Ôn Thư Ý cuối cùng cũng không kìm được nữa.
Chị ấy đăng một đoạn ghi âm dài.
Trong đoạn ghi âm, chị ấy khóc lóc cầu xin các họ hàng, chị nói căn nhà chị ấy cũng có thể cho, ơn cứu mạng chị ấy nhất định sẽ khắc ghi trong lòng.
Thế nhưng mọi người đều biết, chị ấy và chồng đã làm công chứng tài sản trước hôn nhân, chị ấy căn bản không thể lấy ra được căn nhà đó.
Mà Ôn Như Hải vì mua nhà cho Ôn Thư Hằng, càng không thể có thêm nhà dư.
Thế là có người ném ra một tấm ảnh chụp màn hình.
Trên ảnh chính là lời nói của Ôn Thư Ý trong đoạn chat trước đó.
[Sợ rủi ro là chuyện thường tình, mọi người không muốn hiến cũng không phải chuyện gì đáng xấu hổ. Ai cũng có người già con nhỏ, nói thật, nếu người bị bệnh là tôi, tôi tuyệt đối sẽ không mở miệng với người thân như vậy.]
Nhóm chat im lặng.
Tin nhắn cuối cùng đó cứ thế trơ trọi ở đó, như một cái tát thật lớn, tát mạnh vào mặt Ôn Thư Ý.