Tôi thu thập tất cả chứng cứ phạm tội của Lục Hoan, chuẩn bị đệ trình lên tòa án.
Tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, giết người không thành, tất cả đều là bằng chứng thép.
Ngoài ra, tung tin đồn nhảm bôi nhọ danh dự, mua thủy quân dẫn dắt bạo lực mạng.
Luật sư đại diện tôi thuê nói với tôi, những thứ này toàn bộ chứng cứ xác thực.
Ngày xét xử, Cố Minh chết.
Nguyên nhân cái chết không mấy vẻ vang, người lớn tuổi như vậy rồi, thế mà uống thuốc, chết trên giường phụ nữ.
Sau khi ông ta chết, Cố phu nhân thủ đoạn sấm sét lập tức hỏa táng thi thể.
Đợi đến lúc Lâm Nguyệt Nga dẫn theo Cố Tây Từ tới cửa, Cố Minh đã sớm thành tro rồi.
Bà nói đó là con riêng muốn chia tài sản, bà có chứng cứ gì?
Muốn làm giám định DNA, Cố Minh đều hóa thành tro rồi, so sánh kiểu gì?
Cố phu nhân mặt cười như hổ, Cố Viễn Tư có thể làm người thừa kế, cũng sẽ không nương tay, ngay lập tức coi hai người như kẻ ăn vạ đuổi ra khỏi Cố gia.
Hai mẹ con bọn họ cả đời này, coi như vô vọng với tài sản Cố gia rồi.
Lâm Nguyệt Nga nửa đời mưu tính, đến cuối cùng nhận lấy một hồi hư không.
Bệnh tâm thần của Cố Tây Từ càng ngày càng nghiêm trọng, Lâm Nguyệt Nga muốn đưa hắn về bệnh viện, lại phát hiện không còn trả nổi chi phí điều trị.
Bà ta hận đi hận lại, cuối cùng hận đến trên người Lục Hoan.
Ngày xét xử, bà ta xông tới lôi Lục Hoan từ ghế bị cáo xuống đánh xé, chửi ầm lên:
"Con tiện nhân, đều tại mày quyến rũ Tây Từ nhà tao, bệnh tâm thần của nó vốn dĩ đều khống chế được rồi."
"Nếu không phải mày cứ nhất định phải đưa nó từ trong bệnh viện ra, con trai tao làm sao có thể biến thành như thế này?"
Tôi ngồi trên ghế nguyên cáo lạnh lùng nhìn.
Đúng vậy, bệnh tâm thần của hắn vốn dĩ đã khống chế được rồi.
Trách ai đây?
Lục Hoan thấy giấc mộng phu nhân hào môn của mình tan vỡ, chịu kích thích không ít hơn Lâm Nguyệt Nga, thế mà vừa khóc vừa cười.
Đến lúc này rồi, nó vẫn cố chấp đẩy tất cả lên người tôi:
"Lục Tình, chị đừng giả tạo tưởng mình vĩ đại lắm, bản thân đối với tôi tốt bao nhiêu! Nếu không phải lúc đầu khi tôi mang thai bỏ học, chị có thể ngăn cản tôi lại, tất cả sẽ không như vậy."
"Chị ghen tị với tôi, đúng, chị ghen tị với tôi! Chị căn bản là không muốn thấy tôi sống tốt."
Nó tưởng rằng đời mình xong rồi, tuyệt vọng ngồi liệt trên ghế bị cáo.
Tôi nhìn khuôn mặt phát điên của nó bây giờ chất vấn tôi vì sao không khuyên ngăn nó, trong thoáng chốc chồng lên khuôn mặt kiếp trước mắng tôi hại chết con nó, nguyền rủa tôi đáng đời.
Xem đi, Lục Hoan vĩnh viễn sẽ không cảm thấy mình có lỗi.
Mặc kệ ở ngã rẽ cuộc đời lựa chọn cái gì, nó đều chỉ thiếu một người gánh nồi mà thôi.
Tôi bỗng nhiên cười.
Ngay vừa rồi, tôi đổi ý.
Vốn dĩ tôi cho rằng, nhà tù mới là nơi chốn tốt cho Lục Hoan.
Nhưng tôi đột nhiên hiểu ra, nhân gian tức địa ngục, để nó vào tù ngược lại là hời cho nó.
Cuối cùng kết quả xét xử đưa ra, Lục Hoan chỉ bị phán ba năm.
Bởi vì tôi ký giấy bãi nại.
Nó tưởng rằng vào tù là kết thúc, nhưng đợi đến khi ra tù, tất cả mới vừa mới bắt đầu thôi.
Dù sao, nó không phải có một ông chồng tâm thần cần dùng tình yêu để cảm hóa sao?