Chưa đến một tháng, Lục Hoan đã gọi điện thoại cho tôi.
Nó ở trong điện thoại khóc như hoa lê dính hạt mưa:
"Chị, chị mau về đi! Mẹ Cố Tây Từ tìm tới cửa rồi, em không ứng phó được."
Nhìn xem, em gái của tôi.
Tôi nói dối đi công tác một tháng, nó không gửi một tin nhắn nào quan tâm, gặp phải chuyện mình không xử lý được, ngược lại nhớ tới tôi.
Tôi không vội, ôm thái độ xem kịch vui, chậm rãi nhấp một ngụm cà phê.
Quả nhiên, đến nhà, đồ đạc trong nhà bị đập phá tan hoang, Lục Hoan ôm bụng ngồi dưới đất khóc, còn mẹ tiểu tam của Cố Tây Từ là Lâm Nguyệt Nga lại dương dương tự đắc dựa vào sô pha.
Trông thấy tôi đến, Lục Hoan như nắm được cọng rơm cứu mạng, cúi đầu rơi lệ:
"Dì ơi, không phải cháu cố ý muốn tiếp đãi dì không chu đáo, là chị cháu không đồng ý ạ! Chị cháu cái gì cũng muốn quản cháu, chị ấy làm chủ ở nhà cháu, không có tiền cũng không có tự do."
Lục Hoan vĩnh viễn là như vậy, trước mặt người ngoài làm người tốt, đóng vai đóa hoa trắng nhỏ nhắn đáng thương.
Nó nắm thóp việc tôi thương nó, sẽ chăm sóc nó, có chuyện gì cũng sẽ xông lên phía trước.
Kiếp trước cũng có màn này.
Kiếp trước, nó đưa Cố Tây Từ từ bệnh viện ra ngoài, Lâm Nguyệt Nga tìm tới cửa làm khó dễ, là tôi xông lên trước mặt nó, đỡ một cái tát.
Cái tát kia trực tiếp khiến màng nhĩ của tôi bị rách, tai phải vĩnh viễn mất thính lực.
Nhưng Lâm Nguyệt Nga vẫn không chịu buông tha Lục Hoan.
Cuối cùng, là tôi thay Lục Hoan quỳ xuống trước mặt Lâm Nguyệt Nga, hạ mình khép nép, khổ sở cầu xin.
Lâm Nguyệt Nga nể mặt tôi là bác sĩ chủ trị, lúc này mới tạm thời ngưng chiến.
Tôi biết rõ quái vật khổng lồ như Cố gia căn bản không phải người chúng tôi có thể chọc vào.
Kiếp trước tôi muốn bảo vệ em gái mình, cho nên về sau dù tôi tán tận gia sản, chịu đủ nhục nhã cũng muốn thay Lục Hoan lo lót quan hệ, để Lâm Nguyệt Nga không tới tìm em gái tôi gây phiền phức nữa.
Nhưng tôi không ngờ tới, tôi vì Lục Hoan trả giá tất cả, cuối cùng lại nhận lấy kết cục xác chìm đáy biển.
Kiếp này, tôi đầy hứng thú nhìn Lục Hoan diễn trò, nửa ngày không nói lời nào.
Lục Hoan cuống lên.
Theo lẽ thường mà nói, tôi không nhìn nổi em gái chịu uất ức, đã sớm xông lên rồi.
Nó lập tức lại rơi nước mắt, vác cái bụng đã lộ rõ thẳng tắp quỳ xuống, dùng lời nói để khích tôi:
"Dì ơi, cầu xin dì đừng ép cháu nữa, cháu quỳ xuống cho dì, cháu thật sự muốn gả cho Tây Từ."
"Đánh cháu cũng không sao, chỉ cần dì chịu chấp nhận cháu."
Lâm Nguyệt Nga cười lạnh một tiếng, giơ tay lên thật cao.
Lục Hoan vẻ mặt thê lương nhìn tôi, vô cùng chắc chắn tôi sẽ nhào tới thay nó đỡ cái tát này.
Nhưng lần này, tôi cười tủm tỉm nhìn cái tát kia rắn chắc rơi vào trên mặt Lục Hoan.
Tự làm tự chịu, đáng đời.
Bàn tay đeo nhẫn trực tiếp tát khuôn mặt xinh đẹp của nó ra dấu máu.
Lục Hoan từ nhỏ được tôi nuông chiều, ngay lập tức ôm mặt và bụng kêu đau, sụp đổ hét lớn:
"Chị, chị ơi em đau quá, bà ta đánh em!"
Tôi mở miệng, nhưng căn bản không phải lời nó muốn nghe:
"Tiểu Hoan, tôn trọng trưởng bối là chuyện nên làm, đánh em thì em cũng phải nhịn, gào to gọi nhỏ như thế còn ra thể thống gì?"
"Em đưa Tây Từ từ bệnh viện ra ngoài, dì Lâm tức giận, đánh em hai cái cho hả giận thì làm sao? Đâu có kiêu khí như vậy."
Tôi đã sớm khuyên Lục Hoan, Cố Tây Từ mặc dù là bệnh nhân tâm thần, nhưng thân thế gia đình sau lưng lại vô cùng phức tạp.
Hắn là con riêng của hào môn đỉnh cấp Cố gia, mẹ hắn là Lâm Nguyệt Nga làm tiểu tam nửa đời người đều không được thượng vị, làm sao có thể không coi con trai như mạng sống mà bảo vệ?
Rơi vào trong mắt Lâm Nguyệt Nga, Lục Hoan chính là cố ý quyến rũ con trai bà ta, khẳng định phải cho hồ ly tinh một bài học.
Thấy tôi là người chị hay chống lưng lại không quản, bà ta lại lập tức đập phá bàn trà trong nhà, vừa cấu vừa véo Lục Hoan:
"Đồ tiện nhân, xem mày bản lĩnh gì, mày bản lĩnh gì? Mày quyến rũ con trai tao, còn ở trước mặt tao diễn trà xanh à."
Tôi xem đủ kịch, quay đầu bước đi, không bỏ lỡ ánh mắt oán độc của Lục Hoan.
Trước khi đi, nghe tiếng kêu thảm thiết của nó, tôi rất hảo tâm giúp gọi điện thoại báo 110 và 120.
Lúc báo cảnh sát, tôi giọng điệu lo lắng, cố ý nâng cao âm lượng, bảo đảm người bên trong có thể nghe thấy:
"Em gái tôi Lục Hoan bị người đàn bà chanh chua đánh, nó ở bên trong bị đánh cố ý kéo dài thời gian tôi mới có thể ra ngoài báo cảnh sát! Đồng chí cảnh sát, các anh mau tới cứu nó đi."
Quả nhiên, tiếng khóc bị đánh của Lục Hoan trong phòng càng lớn hơn.
Lâm Nguyệt Nga rít gào:
"Được lắm, chị em tiện nhân chúng mày, cùng tao ở đây diễn song ca hả, tao phỉ nhổ!"
Đáng tiếc, cảnh sát làm việc hiệu suất quá cao, tới quá nhanh.
Lâm Nguyệt Nga không kịp chạy, liền bị bắt quả tang tại trận.
Mà Lục Hoan cũng vậy, còn chưa gả cho Cố Tây Từ, đã dám báo cảnh sát tống người mẹ chồng tương lai này vào đồn, nếu thật sự gả rồi, về sau đâu còn chỗ đứng cho bà ta?
Cuối cùng, Lục Hoan rõ ràng là người bị hại, vì muốn hòa giải, đành đánh gãy răng nuốt vào trong bụng, ngậm đắng nuốt cay lấy tiền tiết kiệm của mình, cầm mười vạn tệ ra mua túi cho Lâm Nguyệt Nga để cầu hòa.
Muốn lấy tiền đập sao?
Tôi muốn chống mắt lên xem, nó có bao nhiêu tiền, cũng chờ xem em gái tôi theo đuổi tình yêu chân chính như thế nào.