Anh tôi không đưa tôi về nhà mẹ đẻ cũng không đưa về căn hộ của tôi, mà chở tôi thẳng về nhà của anh ấy.
Có chút ý tứ giam lỏng giám sát.
Sự việc này ảnh hưởng khá lớn, tôi gửi tin nhắn cho Tần Tế, anh không trả lời, gọi điện thoại cũng không bắt máy.
Nửa đêm, phòng ngủ của anh tôi tắt đèn, không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi rón rén mở cửa phòng, xách theo giày mở cửa chính, thuận tay cuỗm luôn chìa khóa xe của anh tôi.
Lái xe đến chỗ ở của Tần Tế, tôi gõ cửa trước, đợi một hồi lâu sau mới tự mình bấm mật khẩu mở khóa.
Trong nhà tối om tĩnh mịch.
Tôi tìm thấy Tần Tế trong phòng ngủ, anh đang ngủ mê man, dường như không hề hay biết trong nhà có người vào.
Đi đến bên giường, tôi mới phát hiện Tần Tế không ổn, vừa sờ lên trán đã thấy nóng ran.
"Tần Tế? Tần Tế?" Tôi vỗ vỗ vào mặt anh.
Người trên giường mở mắt ra, tựa hồ một lúc lâu sau mới nhìn rõ khuôn mặt tôi.
"Vãn Tinh?"
"Anh sốt rồi, em đưa anh đến bệnh viện."
Tôi vừa định đỡ anh dậy, Tần Tế đã tự mình ngồi dậy trước, ánh mắt trầm lặng nhìn tôi.
"Anh trai em chưa nói với em sao? Chúng ta tạm thời tách ra một thời gian đi."
Tôi trừng mắt lườm anh: "Em theo đuổi anh ròng rã ba năm trời, anh nói chia tay là chia tay à? Chia tay mà còn để anh trai em nói thay, anh có cần mặt mũi nữa không hả?"
Trên đường đến đây, tôi đã vô cùng lo lắng cho Tần Tế.
Bây giờ thấy anh ốm đau bệnh tật thế này, lại còn muốn mắng anh một trận.
Cảm xúc dâng lên nhanh chóng, khóe mắt tôi cay xè, tức muốn chết: "Tần Tế, anh muốn chia tay cũng được, nhưng chia tay thì là chia tay, từ nay về sau chúng ta cũng chẳng còn quan hệ gì nữa."
Tôi vừa định đứng lên, cổ tay đã bị người ta túm chặt, cả người ngã nhào vào lòng Tần Tế.
Người anh rất nóng.
Nhưng cánh tay rắn chắc lại ôm ghì lấy tôi, gò má nóng hổi cọ sát vào mặt tôi.
"Không chia tay nữa," Anh dường như thở dài một tiếng, "Anh không nỡ."
Tần Tế nhất quyết không chịu đi bệnh viện, tôi đành phải tìm thuốc hạ sốt trong nhà cho anh.
Uống thuốc hạ sốt xong Tần Tế lại nằm xuống, chỉ khác là lần này có thêm tôi nằm cạnh.
Bàn tay tôi vô thức vuốt ve gương mặt anh, đầu ngón tay lướt qua mắt, mũi và môi.
"Chuyện lần này của anh có rắc rối lắm không?" Tôi hỏi.
"Hơi rắc rối chút."
Tôi nắn nắn môi anh, nhỏ giọng nói: "Nếu như không giải quyết được, sau này anh cứ qua sống với em cũng được, thật ra em cũng có tiền lắm, nuôi nổi anh mà."
Câu nói này vừa thốt ra, người bên cạnh còn đang sốt hầm hập đột nhiên xoay người đè lên, một nụ hôn mãnh liệt như vũ bão giáng xuống.
Chúng tôi kề sát vào nhau.
Hồi lâu sau, tôi đẩy anh ra: "Anh vẫn đang sốt đấy, nghỉ ngơi cho khỏe đi."
"Hạ sốt là được đúng không?"
"Đợi anh hạ sốt rồi tính tiếp."
Tần Tế tạm thời ngoan ngoãn trở lại.
Tôi rúc vào người anh mơ mơ màng màng thiếp đi.
Không biết bao lâu sau, tôi tỉnh lại trong khoái cảm khó nói nên lời.
Trong phòng tối đen như mực, có gì đó sai sai.
Quần áo trên người tôi lỏng lẻo, chẳng che được thân thể.
Còn chưa đợi tôi ý thức được đây là tình huống gì, sự ướt át liên tục truyền đến, tôi khẽ gọi tên Tần Tế.
Anh nhào người tới trước, cúi đầu trao tôi nụ hôn trong bóng đêm.
"Mấy giờ rồi anh?" Tôi hỏi.
"Tầm ba giờ sáng," Tần Tế đáp, "Anh hạ sốt rồi."
"..."
Tôi nghe hiểu ý tứ trong câu nói này.
Đang định nói thêm gì đó, đã thấy Tần Tế kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, lấy ra một hộp trong số đó.
Trong số đó.
"Anh..." Tôi nghẹn lời.
Tần Tế trong bóng tối bắt lấy ánh mắt tôi, bật cười: "Trông anh giống chính nhân quân tử lắm sao?"
Không biết anh đã chuẩn bị thứ này từ lúc nào.
Tôi chẳng còn tâm trí đâu để suy nghĩ nhiều thêm nữa.
Tần Tế hôn đi những giọt nước mắt vương nơi khóe mắt: "Bảo bối ngoan..."
Những lời đường mật ngọt ngào khiến tôi hoàn toàn mất đi lý trí.
Mặc kệ anh dỗ dành nói những lời hạ lưu, tôi cũng nhất mực làm theo mà thốt ra khỏi miệng.
Anh không những không phải chính nhân quân tử, mà còn là gã đàn ông tồi tệ có thể câu hồn người ta đến mức vứt bỏ luôn cả liêm sỉ.
Đêm nay đã làm xáo trộn toàn bộ đồng hồ sinh học của tôi.
Sáng sớm hôm sau, trong lúc nửa tỉnh nửa mê nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo lên, mi mắt tôi một cái cũng chẳng thèm nhấc lên nổi.
Loáng thoáng nghe tiếng Tần Tế đang nói chuyện.
"Vâng, đang ở chỗ tôi."
"Tôi sẽ chăm sóc tốt cho em ấy..."
Khi tôi tỉnh dậy lần nữa thì trời đã gần trưa, tôi bước ra khỏi phòng ngủ, nhìn thấy Tần Tế đang ở trong bếp, anh thắt tạp dề xào xào nấu nấu, thoạt nhìn còn tú sắc khả can hơn cả đĩa thức ăn trong nồi.
"Tỉnh rồi à, đi đánh răng rửa mặt đi, lát nữa là có cơm ăn rồi."
Trong lúc đánh răng rửa mặt tôi tiện tay mở điện thoại ra, liền thấy nhật ký cuộc gọi ban sáng giữa anh tôi và Tần Tế, kéo theo sau đó là một loạt tin nhắn của anh tôi:
【Thịnh Vãn Tinh mày tiêu rồi! Mày bị thằng hồ ly tinh đó câu mất hồn rồi à!】
【Rốt cuộc nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mày vậy?】
【Mày muốn chọc tao tức chết đúng không!】
【...】
Trên bàn ăn, Tần Tế nói: "Anh trai em buổi sáng có gọi điện thoại đến, anh đã nói với cậu ấy là em đang ở chỗ anh rồi, ăn xong em cứ đi nghỉ ngơi thêm một lát."
Cuối tuần này tôi ở lỳ lại chỗ của Tần Tế.
Đợi đến khi tôi quay trở lại trường học được một tuần, chiều hướng dư luận đã hoàn toàn xoay chuyển.
Cha ruột của Tần Tế bị vạch trần thêm những bê bối tồi tệ hơn, bạo hành vợ khi đang trong thời kỳ hôn nhân, tính kế chiếm đoạt tài sản của vợ, lại thêm tội ngoại tình và có con riêng. Vụ bê bối Tần Tế đánh cha ruột lại trở thành bằng chứng lật án cho việc anh đòi lại công bằng cho người mẹ đã khuất.
Còn về chuyện hối lộ, hoàn toàn là vô căn cứ.
Ngược lại là đứa con riêng vốn được chọn để tiếp quản vị trí của anh, lại bị phanh phui ra đủ thứ phát ngôn và hành vi sai trái trong bóng tối, đắc tội với cả rổ người.
Tôi ôm Tần Tế, nhỏ giọng dỗ dành anh: "Không sao đâu, bọn họ không thích anh, thì em thích anh."
Tần Tế rất thích nghe những lời ngon tiếng ngọt.
Anh cụp mắt nhìn tôi: "Tay đang sờ đi đâu đấy?"
Bàn tay tôi miễn cưỡng dời khỏi lồng ngực anh một chút, trong lòng có phần không cam tâm: "Anh đã nói là em có thể tùy tiện sờ mó cơ mà."
Tần Tế khẽ cười một tiếng.
Tôi lại hỏi: "Hôn được không?"
Cách một lớp vải mỏng, tôi gặm gặm cắn cắn.
Tần Tế đẩy đầu tôi ra, thở dài: "Em đến thời kỳ sinh lý muốn chơi chết anh có phải không?"
Tôi đáng thương đưa mắt nhìn anh.
Tần Tế gõ đầu tôi: "Bên trong toàn chứa thứ sắc tình đen tối."
Tôi tiếp tục cắn cắn anh.
Đồ háo sắc đang vội mà.