“Tôi bỗng nhận ra…”
“Nếu hôm nay tôi vẫn tiếp tục im lặng…”
“Thì người tiếp theo bị đuổi đi…”
“Vẫn sẽ bị chính những người im lặng như chúng tôi đẩy thêm một tay.”
Sau khi anh nói xong.
Ngoài cửa phòng họp có người lặng lẽ cúi đầu.
Cũng có người đỏ hoe vành mắt.
Tôi nhìn Tưởng Việt.
Sự lạnh lẽo trong lòng bỗng vơi đi đôi chút.
Không phải ai cũng là người xấu.
Chỉ là…
Đã quá lâu rồi…
Không còn ai dám đứng ra.
Hạ Minh Xuyên quay sang Trưởng phòng Pháp chế.
“Đơn tố giác trong hệ thống tuân thủ…”
“Có bắt buộc phải khởi động điều tra không?”
Trưởng phòng Pháp chế trầm giọng.
“Có.”
“Đặc biệt là các vụ việc liên quan đến gian lận tuyển dụng và nguy cơ rò rỉ thông tin.”
“Theo quy định, Ủy ban Kiểm toán phải đồng thời tham gia điều tra.”
Sắc mặt Chủ tịch cuối cùng cũng thay đổi.
Ủy ban Kiểm toán.
Đó không phải nơi mà chỉ riêng Văn phòng Hội đồng Quản trị có thể khống chế.
Trưởng Văn phòng Hội đồng Quản trị lập tức lên tiếng.
“Không cần thiết phải nâng mức xử lý.”
“Cứ để nội bộ xác minh trước.”
Tôi bình thản nói.
“Không kịp nữa rồi.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang tôi.
Điện thoại trong tay tôi vừa khẽ rung lên.
Trên màn hình là một email mới.
Người gửi…
Vẫn là ẩn danh.
Trong nội dung email chỉ có đúng một câu.
“Nếu họ dùng văn bản ủy quyền để ép cô, hãy công bố tệp đính kèm.”
Tôi mở tệp đính kèm.
Đó là một đoạn ghi âm.
Tôi không vội bấm phát.
Bởi chỉ riêng tên của tệp tin…
Đã đủ khiến vài người trong phòng họp đồng loạt biến sắc.
Tên tệp là:
“Ghi âm cuộc họp khẩn của Văn phòng Hội đồng Quản trị tối qua.”
Lục Giai Di nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của tôi.
Sắc mặt cô ta trắng bệch hoàn toàn.
Lần đầu tiên…
Cây gậy trong tay Chủ tịch khẽ nghiêng đi, không còn được chống vững nữa.
Hạ Minh Xuyên nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu.
Rồi nhẹ nhàng nhấn nút phát.