“Vậy là ở đâu?”
Giọng người phụ trách căng cứng.
“Là mạng nội bộ…”
“Của văn phòng Chủ tịch tại trụ sở tập đoàn.”
Bàn tay đang cầm cây gậy của Chủ tịch…
Cuối cùng cũng khựng lại.
Lần này.
Đến cả Nhậm Cảnh Hòa cũng không thể lập tức mở miệng.
Hy vọng vừa nhen nhóm trên gương mặt Phương Mẫn.
Trong chớp mắt…
Lại tan thành mây khói.
Tôi nhìn dòng ghi chép trên màn hình.
Bảy năm trước.
Tôi bị chụp lên đầu cái mác rủi ro về phẩm chất.
Bảy năm sau.
Địa chỉ ký điện tử năm ấy…
Lại chỉ thẳng về văn phòng Chủ tịch.
Thế nhưng.
Tôi không hề thấy hả hê.
Chỉ cảm thấy…
Lạnh hơn.
Bởi điều đó chứng minh.
Đã từ rất lâu rồi…
Có người quen dùng tên của người khác…
Để quyết định vận mệnh của người khác.
Quản lý Ban Thanh tra vừa định lên tiếng.
Nữ nhân viên phòng lưu trữ bỗng nhỏ giọng nói:
“Còn… còn một hồ sơ đính kèm nữa.”
Mọi người đồng loạt nhìn sang cô.
Cô căng thẳng đến mức lòng bàn tay đầy mồ hôi.
“Lúc nãy khi lấy hộp hồ sơ…”
“Trưởng phòng chỉ bảo tôi mang hồ sơ chính.”
“Nhưng tôi thấy cùng đợt đó…”
“Còn có một hồ sơ tuyển bổ sung.”
“Tuyển bổ sung?”
Tôi hỏi.
Cô khẽ gật đầu.
“Sau khi Cố vấn Khương bị loại…”
“Suất tuyển đó ngay trong ngày đã được chuyển cho một người khác.”
Sắc mặt Chủ tịch…
Cuối cùng cũng hoàn toàn thay đổi.
Hạ Minh Xuyên trầm giọng hỏi:
“Là ai?”
Cô nhân viên lấy ra một bản photocopy.
Đặt lên mặt bàn.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Ở mục Người được tuyển bổ sung.
Có một cái tên được ghi rõ ràng.
Lục Giai Di.