Tôi không lập tức đưa tay lấy chiếc thẻ nhớ.
Ánh mắt chỉ dừng dưới mép bàn trong thoáng chốc.
Rồi rất tự nhiên rời đi.
Trong phòng họp có quá nhiều người.
Chủ tịch.
Nhậm Cảnh Hòa.
Lục Giai Di.
Phương Mẫn.
Ai cũng đang quan sát người khác.
Mà cũng đang đề phòng người khác.
Nếu lúc này tôi cúi xuống.
Chắc chắn tất cả sẽ phát hiện.
Người gửi email nặc danh đã nhắc tôi…
Đừng rời khỏi phòng họp.
Điều đó có nghĩa…
Thứ quan trọng nhất không nằm trong phòng lưu trữ.
Mà ở ngay tại đây.
Chủ tịch đã quay người.
“Minh Xuyên.”
“Pháp chế.”
“Thanh tra.”
“Theo tôi đến phòng lưu trữ.”
Ông nói rất tự nhiên.
Như thể hoàn toàn chủ động phối hợp điều tra.
Nhưng…
Những người ông gọi tên.
Lại vừa khéo đều là những người hiện giờ có khả năng bảo toàn chứng cứ.
Hạ Minh Xuyên không hề nhúc nhích.
“Hồ sơ có thể để nhân viên mang tới.”
Chủ tịch nhìn anh.
“Đến cả việc tôi đích thân đi lấy hồ sơ…”
“Cậu cũng không yên tâm sao?”
Giọng Hạ Minh Xuyên rất bình thản.
“Trong quá trình bảo toàn chứng cứ.”
“Những người có liên quan không nên được tiếp xúc riêng với chứng cứ.”
Một lần nữa.
Anh lại đặt hai chữ tránh hiềm nghi lên mặt bàn.
Ánh mắt Chủ tịch trầm xuống.
“Dạo này…”
“Cậu nói chuyện càng ngày càng giống người ngoài.”
Nghe câu ấy.
Tim tôi khẽ khựng lại.
Người ngoài.
Phương Mẫn từng nói như vậy.