Tôi từng đùa rằng gió phương Bắc quá lạnh và quá sắc, thổi đến mức xương cốt cũng đau nhức.
Tôi thích biển phương Nam.
Ẩm ướt, dịu dàng.
Ngay cả gió cũng giống như một cái ôm.
Hoắc Lăng đã ghi nhớ câu nói ấy.
Anh chọn địa điểm tổ chức hôn lễ ở bờ biển đẹp nhất Nam Thị.
Hôm đó trời xanh ngắt.
Những đóa hồng trắng trải dài từ cổng vào cho tới tận cuối con đường.
Tôi mặc váy cưới, khoác tay bố, từng bước từng bước đi về phía Hoắc Lăng.
Đi được nửa đường, tôi bỗng nhớ tới bản thân năm mười tám tuổi.
Cô gái kéo vali một mình đến Nam Thị năm ấy.
Cô đứng trong nhà ga của một thành phố xa lạ, mắt đỏ hoe, tay nắm chặt giấy báo nhập học, cảm thấy như mình đã bị cả thế giới ruồng bỏ.
Nếu có thể, tôi thật sự muốn quay về ôm lấy cô ấy.
Nói với cô ấy rằng:
Đừng sợ.
Phương Nam rất tốt.
Và em rồi cũng sẽ rất tốt.
Em sẽ gặp được rất nhiều người bạn chân thành.
Sẽ được học ngành học mà mình yêu thích.
Sẽ đứng trên bục nhận giải và tỏa sáng.
Sẽ gặp một người rất yêu em.
Anh ấy sẽ không sửa nguyện vọng của em.
Không cười nhạo ước mơ của em.
Không xem nước mắt của em là thứ chỉ cần dỗ dành là xong.
Anh ấy sẽ tôn trọng em, bảo vệ em, đồng hành cùng em để trở thành chính mình.
Bố đặt tay tôi vào tay Hoắc Lăng.
Đôi mắt ông đỏ hoe, giọng nghẹn ngào:
“Con gái à, sau này nhất định phải hạnh phúc nhé.”
Tôi gật đầu.
“Con sẽ như vậy.”
Hoắc Lăng nắm lấy tay tôi.
Cha xứ hỏi anh có đồng ý hay không.
Anh trả lời:
“Con đồng ý.”
Đến lượt tôi.
Tôi nhìn vào mắt anh, mỉm cười:
“Con cũng đồng ý.”
Tiếng vỗ tay vang lên bên dưới.
Mẹ khóc như một đứa trẻ.
Những người bạn cùng phòng đại học của tôi cười đùa reo hò.
Bạn bè trong câu lạc bộ Mô phỏng Liên Hợp Quốc năm xưa lớn tiếng hô:
“Hứa Niệm Nhất, mãi mãi tỏa sáng nhé!”
Khóe mắt tôi ươn ướt.
Nhưng nụ cười lại rạng rỡ vô cùng.
Khi nghi thức trao nhẫn sắp diễn ra, hiện trường bỗng xuất hiện một trận xôn xao nhỏ.
Trợ lý bước nhanh tới bên cạnh Hoắc Lăng, ghé tai nói gì đó.
Anh khẽ nhíu mày, nhìn về phía cổng vào.
Tôi cũng nhìn theo ánh mắt anh.
Hạ Tinh Dã đang đứng ở đó.
Anh ta mặc một bộ vest rộng thùng thình không vừa người, tóc tai rối bù, hai mắt đỏ ngầu.
Bảo vệ đang chặn anh ta lại.
Trong tay anh ta là một bó hồng trắng đã bị chen ép đến méo mó.
Trông chật vật như một kẻ lạc đường.
Khi nhìn thấy tôi, nước mắt anh ta lập tức rơi xuống.
“Niệm Nhất.”
“Anh chỉ nói vài câu thôi.”
“Xin em.”
Khu vực khách mời lập tức yên lặng.
Hoắc Lăng siết chặt tay tôi.
“Anh bảo người đưa anh ta đi.”
Tôi lắc đầu.
“Không sao.”
“Lần cuối cùng thôi.”
Tôi nhấc váy cưới, đi tới cổng.
Ngăn cách bởi hàng bảo vệ, Hạ Tinh Dã nhìn tôi, khóc đến mức gần như không thể nói thành câu.
“Hôm nay em đẹp lắm.”
“Anh từng tưởng tượng rất nhiều lần cảnh em mặc váy cưới gả cho anh.”
“Niệm Nhất, anh sai rồi.”
“Anh thật sự biết sai rồi.”
“Sau khi bị đuổi việc, tất cả mọi người đều tránh xa anh.”
“Ngay cả bố mẹ anh cũng không chịu gặp anh.”
“Sở Tâm Dao tìm anh vay tiền, lúc đó anh mới biết nhiều năm qua cô ta vẫn luôn lừa dối anh.”
“Bây giờ anh chẳng còn gì cả.”
“Mỗi đêm anh đều mơ thấy em của năm mười tám tuổi.”
“Mơ thấy em đứng khóc trước cửa phòng riêng.”
“Anh muốn đi tới ôm em.”
“Nhưng em lại quay người bỏ đi.”
Anh ta quỳ xuống.
Bó hoa trong tay rơi xuống đất.
“Niệm Nhất, em có thể cho anh thêm một cơ hội nữa không?”
“Anh không cầu xin em tha thứ ngay bây giờ.”
“Anh có thể đợi.”
“Mười năm, hai mươi năm, anh đều sẽ đợi.”
Tôi cúi đầu nhìn anh ta.
Thật kỳ lạ.
Ngày trước, chỉ cần người này hơi nhíu mày một chút thôi, tôi cũng có thể buồn rất lâu.
Nhưng bây giờ anh ta quỳ trước mặt tôi, khóc đến thảm hại như vậy, trong lòng tôi lại không gợn lên một chút cảm xúc nào.
Tôi chỉ cảm thấy xa lạ.
Tôi nói:
“Hạ Tinh Dã, anh không phải đang đợi tôi.”
“Anh đang đợi một Hứa Niệm Nhất có thể tha thứ cho anh.”
“Nhưng cô ấy không tồn tại.”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
“Không phải…”
Tôi cắt ngang:
“Hứa Niệm Nhất năm mười tám tuổi sẽ không tha thứ cho anh.”
“Hứa Niệm Nhất năm hai mươi tám tuổi cũng sẽ không.”
“Hôm nay tôi kết hôn.”
“Tôi không cần lời chúc phúc của anh, cũng không cần sự sám hối của anh.”
“Nỗi hối hận của anh là chuyện của riêng anh.”
“Đừng mang nó đến quấy rầy cuộc đời tôi nữa.”
Hạ Tinh Dã ngơ ngác nhìn tôi.
Như thể cuối cùng anh ta cũng hiểu rằng lần này tôi thật sự sẽ không quay đầu nữa.
Tôi xoay người định rời đi.
Anh ta bỗng khàn giọng hỏi:
“Niệm Nhất, nếu năm đó anh không sửa nguyện vọng của em, liệu chúng ta có khác đi không?”
Tôi dừng bước.
Gió biển thổi tung tấm voan trên đầu.
Tôi quay lại nhìn anh ta, bình thản mỉm cười.
“Có lẽ sẽ khác.”
“Nhưng anh đã sửa rồi.”
“Cho nên không có nếu như.”
Nói xong, tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Khi bảo vệ đưa anh ta đi, anh ta sụp đổ gào lên tên tôi.
Âm thanh ấy bị gió biển thổi tan.
Rất nhanh sau đó, chẳng còn nghe thấy gì nữa.
Tôi trở lại bên cạnh Hoắc Lăng.
Anh nhìn tôi, trong mắt vừa có đau lòng, vừa có tự hào.
“Ổn chứ?”
Tôi gật đầu.
“Rất ổn.”
Nghi thức tiếp tục.
Khoảnh khắc chiếc nhẫn được đeo lên ngón áp út, ánh mặt trời vừa vặn rơi xuống mặt biển.
Những tia sáng lấp lánh như vàng vụn phủ kín chân trời.
Hoắc Lăng cúi đầu hôn tôi.
Tiếng vỗ tay và reo hò đồng thời vang lên.
Tôi nhắm mắt lại.
Bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm chưa từng có.
Về sau, tôi và Hoắc Lăng đăng ảnh cưới lên vòng bạn bè.
Dòng chú thích chỉ có một câu:
“Núi cao sông rộng, may mắn được tương phùng.”
Rất nhiều người để lại lời chúc phúc.
Hạ Tinh Dã không bấm thích.
Nghe nói sau đó anh ta đã rời khỏi Nam Thị.
Sau khi Thanh Khung Khoa Kỹ phát thông báo nội bộ trong ngành, rất nhiều công ty không dám tuyển dụng anh ta nữa.
Anh ta chuyển hết thành phố này sang thành phố khác, cuối cùng làm một nhân viên bán hàng bình thường tại một thành phố nhỏ.
Có người từng nhìn thấy anh ta trên vòng bạn bè.
Gầy đi rất nhiều.
Trầm mặc đi rất nhiều.
Không còn là “anh Hạ” được mọi người vây quanh, hăng hái ngút trời của năm xưa nữa.
Sở Tâm Dao cũng chẳng khá hơn.
Tên thiếu gia giàu có mà cô ta bám víu nhanh chóng đính hôn, đưa cho cô ta một khoản tiền rồi bảo cô ta rời đi.
Cô ta không cam lòng, làm ầm ĩ lên.
Kết quả bị vị hôn thê của đối phương khởi kiện, danh tiếng hoàn toàn sụp đổ.
Những bạn học từng tham gia bắt nạt tôi năm đó cũng lần lượt phải trả giá.
Người mất việc.
Người bị ảnh hưởng trong quá trình xét duyệt công chức.
Người bị người yêu chia tay sau khi biết chuyện năm xưa.
Cuối cùng họ cũng hiểu.
Viên đá mà mười năm trước họ tiện tay ném đi, mười năm sau cũng sẽ rơi trở lại đập vào chính chân mình.
Còn tôi…
Tiếp tục sống cuộc đời của mình.
Năm thứ ba sau khi kết hôn, tôi hoàn thành chương trình tiến sĩ và trở thành giảng viên tại Đại học Nam.
Trong buổi lên lớp đầu tiên, nhìn những gương mặt trẻ tuổi phía dưới giảng đường, sau phần tự giới thiệu, tôi dừng lại vài giây.
Rồi nói:
“Hy vọng các em sẽ luôn nhớ rằng, nguyện vọng quan trọng nhất của đời người chỉ có thể do chính mình điền vào.”
Cả lớp im lặng một lát.
Sau đó tiếng vỗ tay vang lên.
Tan học, Hoắc Lăng đến đón tôi.
Anh bế con gái của chúng tôi, đứng dưới hàng cây ngô đồng.
Cô bé vừa nhìn thấy tôi đã vẫy đôi bàn tay mũm mĩm:
“Mẹ ơi!”
Tôi bước nhanh tới, ôm con vào lòng.
Hoắc Lăng đưa tay vuốt lại những lọn tóc bị gió thổi rối của tôi.
“Tiết học đầu tiên thế nào?”
Tôi nhìn khuôn viên Đại học Nam.
Ánh nắng xuyên qua tán lá, rơi loang lổ trên mặt đường.
Mười năm trước, tôi kéo vali đến nơi này, tưởng rằng mình đã mất tất cả.
Mười năm sau, đứng ở đây, tôi mới hiểu.
Đó không phải là lưu đày.
Mà là tái sinh.
Tôi mỉm cười đáp:
“Rất tốt.”
“Gió phương Nam quả thật rất dịu dàng.”
Hoắc Lăng nắm lấy tay tôi.
Chúng tôi cùng nhau bước về phía trước.
Sau lưng là con đường tôi đã đi qua.
Phía trước là cuộc đời do chính tay tôi lựa chọn.
Gió phương Bắc không giữ nổi người thuộc về phương Nam.
Và cuối cùng tôi cũng hiểu.
Yêu lấy chính mình mới là khởi đầu của sự lãng mạn kéo dài suốt đời.
—Hoàn