
Nguyệt Mộng Thư
Để chúc mừng em chồng đạt một triệu người hâm mộ, tôi mời cô ấy đến nhà hàng cao cấp mới khai trương của chồng để ăn cơm. Không ngờ vừa ăn được một nửa, khi chúng tôi đang chụp ảnh thì điện thoại bất ngờ bị giật đi, ném vào thùng đá đựng rượu vang. Chúng tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe thấy tiếng mắng chói tai. “Ăn một bữa cơm mà cứ chụp chụp chụp. Định giả vờ làm tiểu thư để câu trai lắm tiền đúng không. Mẹ cô không dạy thế nào là liêm sỉ à.” Tôi và em chồng nhìn nhau, chỉ thấy điện thoại kêu một tiếng rồi hỏng luôn vì nước vào. “Cô có vấn đề à, tôi chụp ảnh thì liên quan gì đến cô.” Tôi đứng dậy, lạnh mặt đối diện với cô ta. Cô ta lại càng hống hách. “Tôi là chủ ở đây. Hai người ăn hơn bốn mươi phút rồi, tôi có quyền đuổi thẳng.” “Thật không biết xấu hổ. Tôi ghét nhất loại chẳng có tiền mà cứ cố giả vờ giàu có, toàn hạng dự bị làm tiểu tam.” Tôi tức đến nghẹn lời. Tôi thế mà không biết Giang Cảnh Uyên từ bao giờ lại có thêm một người vợ khác. Cô ta nhìn tôi, mặt đầy độc ác rồi gọi điện thoại. “Đợi đó, chồng tôi sắp đến dạy dỗ hai con tiện nhân không biết trời cao đất dày này.”
Đăng nhập để bình luận

Tạ Đình Phong
3 chương